Cô vốn không có ý đón hoa nhưng nó lại rơi vào lòng cô, đây là một điềm lành ư? Có phải Bắc Thần sẽ bình an quay về không?
Bắc Thần, Bắc Thần…
Đừng sợ, anh ở đây.
Anh ở đâu?
Ngay bên cạnh em, chưa từng rời xa…
…
Cố Sơ hay mơ thấy một giấc mơ như vậy.
Dưới hoàng hôn ngoài bờ biển, cô và Lục Bắc Thần tay đan tay, từ từ dạo bước bằng chân trần trên bãi cát. Anh nói anh thích một cuộc sống như vậy, thời gian như những hạt cát từ từ chảy trôi trong chiếc đồng hồ cát, yên bình đến nỗi khiến người ta thấy ấm áp.
Trên bờ cát không còn người nào khác, chỉ có hai người họ, sau lưng là hàng dấu chân dài miên man, hai dấu của nam, hai dấu của nữ, chốc chốc lại xếp chồng lên nhau, giống như ngày ngày tháng tháng, luôn có những khoảnh khắc gặp gỡ khiến người ta khó quên.
Khi những tia sáng rơi xuống nhuộm hồng mặt biển, cô dựa vào bờ vai anh, quay mặt ra biển lớn. Cô nghe anh nói: Trước nay anh chỉ tin lời của người chết vì họ sẽ không nói dối, nhưng bây giờ anh lại muốn nghe giọng em, nghe em nói với anh rằng em yêu anh…
Trong làn sương mù mịt, có một cánh tay đàn ông ôm chặt lấy cô, thì thầm với cô: Đừng sợ, đừng sợ, anh vẫn luôn ở bên em.
Nhưng em không nhìn thấy anh, cô nói, Bắc Thần, hãy để em nhìn thấy anh.
Cánh tay giữa eo dần dần siết chặt, giọng nói bên tai càng lúc càng rõ ràng, xuyên qua sóng biển, vang vọng tận nơi sâu thẳm trong đáy lòng cô. Anh nói: Sơ Sơ, dù phải trải qua những đau đớn tan nát hơn nữa, anh cũng quyết phải tìm được em.
Lần nào cô cũng sợ hãi hét lên rồi tỉnh giấc, lúc thức dậy ngoài cửa sổ có thể là đêm dài hoặc bình minh, giọng nói của Lục Bắc Thần trong mơ dường như vẫn còn vọng trong tai. Cô hay nhìn ra cửa sổ, thất thần một lúc, ngoài cửa luôn là phong cảnh.
Từ sau khi anh đi, khi đi ngủ cô không còn kéo rèm cửa nữa, chính là mong có một ngày tỉnh dậy khỏi giấc mơ có thể nhìn thấy rèm cửa đã được khép lại. Thói quen này, chỉ mình Lục Bắc Thần mới có.
Cô ở qua lại giữa nhà Tây và căn nhà bên bến Thượng Hải. Những đồ đạc có liên quan đến anh trong hai căn nhà ấy đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, cả vị trí cũng chưa từng bị dịch chuyển. Nhưng ở bến Thượng Hải, ở nhà anh, cô dành ra một căn phòng, giống như căn phòng ở Quỳnh Châu, có thêm rất nhiều dụng cụ vẽ.
Khi nào quá nhớ anh, Cố Sơ sẽ vẽ một bức. Giống như những năm tháng khô cằn trước đây, cô cứ ngồi xuống là sẽ ngồi rất lâu. Bây giờ cầm lại bút vẽ, cô lại mang nhớ thương ký gửi lên giấy.
Trong năm năm trước đó, cô chỉ vẽ một mình Bắc Thâm, dù trầm tư hay thoải mái cười đùa. Ngày hôm nay của năm năm sau, cô vẽ cô và Bắc Thần, từ khi gặp gỡ tới ngày biệt ly, cuộc sống tựa như từng bức tranh, những bức tranh này lại kể một câu chuyện.
Rồi cô cũng sẽ già đi, sẽ lãng quên rất nhiều chuyện, nhưng từng chút nhỏ nhặt của cô và anh, cô không muốn quên hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



