Cô không ngờ lại bắt gặp Lục Bắc Thần ở đây.
Giám đốc hoạt động cũng là người từng trải. Từ lúc người đàn ông này bước vào đây như chốn không người, nói tuy không nhiều nhưng cảm giác quyền lực tỏa ra xung quanh khiến người ta dễ dàng nắm bắt được, vừa nhìn đã thấy lai lịch không đơn giản. Ông ta không dám khinh suất, gọi Cố Tư tới theo lời cậu ấy dặn dò. Thấy Cố Tư đã đến, giám đốc bước tới, hạ thấp giọng hỏi: “Cậu ấy nói là phụ huynh của cô? Có biết cậu ấy không?”
Phụ huynh…
Trên đầu Cố Tư như có vô số vạch đen, trong đầu toàn là cảnh tượng nhân vật hoạt hình mangan đổ mồ hôi ròng ròng. Cô bấm bụng gật đầu, thôi được rồi, phụ huynh.
“Giám đốc Từ, ông qua đây một lát.” Lục Bắc Thần lạnh nhạt nói.
Biểu cảm của giám đốc Từ méo xệch, lẩm bẩm sao đối phương lại biết họ của ông ta, cúi đầu nhìn mới phát hiện ra mình đeo biển tên, nhủ thầm: Người đàn ông này đúng thật là ánh mắt có thể quan sát tinh vi, khi nói chuyện nghe ra có vẻ tôn kính nhưng lại giống mệnh lệnh, vừa nhìn là biết người ở trên cao quen chỉ tay năm ngón, sai khiến người khác. Ông ta bước lên, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Anh cứ nói.”
“Cô ấy, đi theo tôi.” Lục Bắc Thần kiệm lời như vàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

