Cũng phải, nhưng mà hiểu anh ấy rồi thì cũng bình thường thôi.
Nội dung cuộc nói chuyện của hai người Lục Bắc Thần nghe được. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhún vai. Cố Sơ thấy vậy, an ủi Cố Tư: “Có lẽ thật sự không có gia cảnh gì hùng hậu đâu. Đâu phải em không biết những người gốc Thượng Hải mấy năm nay nhờ vào tiền giải phóng mặt bằng cũng không ít người trở nên giàu có.”
Cố Tư đung đưa viên ruby: “Chị à, chị cảm thấy đây có thể là đồ mà một người giàu nhờ giải phóng mặt bằng có thể có được sao?”
“Em cũng xem thường người ta quá.” Cố Sơ mím môi cười khẽ. “Không thể là vật phẩm gia truyền nhà người ta à?”
“Tóm lại em cảm thấy hơi kỳ lạ.” Cố Tư lẩm bẩm một câu.
“Dĩ nhiên.” Cả Cố Sơ và Cố Tư đều đồng thanh lên tiếng.
“Cá nhân anh cho rằng, món quà này là do trưởng bối trong nhà La Trì tặng, là tấm lòng, trả lại không được hay.” Lục Bắc Thần nhìn họ: “Thứ nữa, vấn đề gia cảnh của La Trì là tốt hay chỉ là bình thường, Tư Tư, nó sẽ không ảnh hưởng gì tới việc em và cậu ấy qua lại với nhau.”
Cố Tư cúi đầu, móng tay khẽ móc móc chiếc khóa của chiếc hộp gấm, rất lâu sau mới lí nhí lẩm bẩm một câu: “Em đâu có đồng ý hẹn hò với anh ấy, anh ấy đơn phương thôi…”
Cố Sơ và Lục Bắc Thần đưa mắt nhìn nhau.
Cuối cùng, Lục Bắc Thần thở dài: “Được rồi, coi như anh chưa nói gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

