Lời nói của Kiều Vân Tiêu theo gió rơi xuống, trầm trầm, lành lạnh. Cố Sơ bỗng cảm thấy sống lưng thít chặt, cứ ngỡ mình nghe lầm: “Anh vừa nói… gì cơ?”
Khi cô nhìn anh, đôi mày có một khoảnh khắc chợt rung động, nhưng cũng bình lặng lại rất nhanh. Anh nhìn về phía trước, ánh mắt điềm đạm, gò má chìm trong bóng tối, cô không thể đọc được những suy nghĩ nội tâm của anh. Rất lâu sau anh mới lại quay đầu nhìn cô, giơ tay xoa xoa đầu cô, hỏi khẽ: “Tiểu Sơ, ở bên cạnh cậu ta em thật sự rất vui sao?”
Lần này Cố Sơ bắt được một số tình cảm trong ánh mắt anh, nặng nề, bí bách. Không còn cởi mở thoải mái như thường ngày, dường như có một phiến đá nặng đè lên lòng anh. Cô hơi ngẩn người, trả lời: “Dĩ nhiên.”
“Nhưng anh rõ ràng…” Nói được một nửa, có đèn xe chiếu tới.
“Cậu ta tới đón em đấy.” Kiều Vân Tiêu nhìn thẳng về phía chiếc đèn xe nhức mắt đang rọi tới, lạnh nhạt nói một câu.
Biệt thự nhà họ Kiều và biệt thự nhà họ Cố có thiết kế đường đi tương tự nhau, có một con đường cho xe gia đình đi thẳng vào trong, thế nên trừ phi là khách của họ nếu không người thường không thể đi con đường này.
Cố Sơ rất muốn hỏi cho ra đầu ra đuôi nhưng thấy anh không định nói triệt để, dù cô có sốt ruột bao nhiêu cũng vô ích. Trong lúc ấy, chiếc xe công vụ đã lái vào, dừng lại ở vị trí gần họ nhất, tắt máy. Chẳng mấy chốc, Lục Bắc Thần từ trên xe đi xuống, bước trong khu vực đi bộ.
Kiều Vân Tiêu nở nụ cười như chế giễu: “Đến cũng nhanh thật, xem ra cậu ta không muốn em ở thêm chỗ anh thêm một phút nào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
