Dọc đường từ Quỳnh Châu về Thượng Hải, pháo hoa nhuộm sáng trời đêm. Thi thoảng đi xuyên một vài trấn cổ sẽ nhìn thấy những đứa trẻ tay xách đèn lồng, nói cười đùa giỡn, tiếng cười ấy quyện vào mùi pháo trong không khí, khiến cảm giác năm mới ngập tràn. Xe đi ngang qua, để lại một ít khói bụi. Cố Sơ hạ cửa kính xuống, thò đầu ra nhìn. Dưới bầu trời từng chùm pháo hoa đang nổ tung, đủ màu đủ sắc.
Gió đêm vun vút, len lỏi vào trong xe, sau khi đã mắt, cuối cùng Cố Sơ cũng đành lòng quay về chỗ ngồi, vội nâng kính lên, xoa hai tay vào nhau, rùng mình. Lục Bắc Thần liếc nhìn cô, thấy vậy rướn môi cười, rồi bỏ một cánh tay ra kéo tay cô lại, nắm chặt. Chẳng mấy chốc, gió nóng trong xe đã xua đi giá rét, tay cô cũng dần dần ấm lại, chính hơi ấm từ lòng bàn tay anh.
Đêm giao thừa, nhà nhà đoàn viên, xe trên đường vốn đã không nhiều, sau khi lên đường cao tốc lại càng phía trước không đèn xe, phía sau không bóng xe. Xe của họ cô độc một mình trên con đường trải nhựa, hai chiếc đèn xe chiếu rọi đoạn đường phía trước, hai bên đường đều tối om.
Tay ấm rồi, nhưng anh vẫn nắm mãi không buông.
Lục Bắc Thần đánh mắt nhìn cô, rồi lại tiếp tục nhìn đường, cười nói: “Anh không ngại em ngồi trên xe làm mấy việc xấu đâu.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như…” Nụ cười của Lục Bắc Thần mang theo ý xấu, bàn tay anh hơi dùng sức kéo cô lại, ngay sau đó giữ chặt gáy cô, ép về phía giữa hai bắp đùi.
Cô lập tức hiểu ra anh định làm gì, mặt lập tức nóng bừng, giằng khỏi tay anh, lẩm bẩm: “Anh là đồ háo sắc!”
“Là một người đàn ông bình thường đều có suy nghĩ này.”
Cố Sơ lườm anh: “Không thể làm người tử tế được sao. Ban nãy em còn định lái xe giúp anh một lúc, giờ xem ra là không cần rồi.”
“Em lái xe?” Lục Bắc Thần phì cười: “Thế thì tim anh sẽ nghỉ hưu non mất.”
“Ăn nói kiểu gì thế hả? Chẳng phải em sợ anh mệt sao?” Lòng tự trọng của Cố Sơ bị đả kích.
Lục Bắc Thần một lần nữa bắt lấy tay cô: “Thế nên em phải nghĩ cách để anh tập trung cao độ một lát.”
“Đừng có nằm mơ, lái xe cho nghiêm túc vào! Lái xe tốt thì bổn tiểu thư mới trọng thưởng!” Cố Sơ giật mạnh cổ tay, thoát khỏi tay anh, hoàn toàn cắt đứt suy nghĩ của anh.
Lục Bắc Thần cười như mếu.
Sau một lúc giày vò, Cố Sơ bỗng nói nhiều lên, đồng loạt trải hết nỗi lòng của mình ra, huyên thuyên không ngừng.
“Nếu phương án phẫu thuật của em mà có vấn đề thì phải làm sao?” Cô lẩm bẩm, không đợi Lục Bắc Thần trả lời đã lại thở dài: “Trong mắt rất nhiều người, phương án đó chỉ mang tính lý luận thôi.”
Lục Bắc Thần buồn cười liếc nhìn cô.
“Haiz…” Cố Sơ lại thở dài ngao ngán: “Có lẽ em quay về cũng chả ích gì…”
Lục Bắc Thần không đáp, mặc cho cô tự độc thoại.
“Trước đây không cảm thấy gì, thật ra nếu tiến hành phẫu thuật, cầm dao mổ cũng không dễ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


