Phía xa xa, bầu trời đêm bừng sáng, không nghe thấy âm thanh, chùm pháo hoa xa xôi đó dường như có thể sánh cùng vầng trăng. Chú Pug ngừng lại được một chút lại đột ngột đứng dậy, nhảy xuống sofa, lao về phía cửa ban công, nhìn chằm chằm vào vầng sáng ấy, vừa vẫy đuôi vừa sủa.
“Khánh Hỷ Nhi!” Thịnh Thiên Vỹ khẽ quát.
Con chó Pug này do Hứa Đồng mua tặng anh, mặc dùn anh từng nói với cô anh không có hứng thú với những thứ lông lá này, không, phải nói là từ trên xuống dưới trong tập đoàn không ai không biết anh chưa bao giờ nuôi chó nuôi mèo. Nhưng hôm đó Hứa Đồng đã dắt một con chó Pug chẳng giống chó là mấy này tới, ngang nhiên vào nhà anh. Con chó trước mắt cũng không hề khách khí vừa vào cửa là ngông nghênh đi ‘tuần tra’, cả một căn nhà rộng lớn bỗng nghe thấy tiếng nó phăm phăm chạy loạn. Hứa Đồng gọi nó là ‘Khánh Hỷ Nhi’. Anh nhìn tướng mạo của nó rồi ngẫm cái tên này, bỗng cảm thấy rất phù hợp.
Hôm đó, khi anh chưa tạo dựng tình bạn quá thân thiết với Khánh Hỷ Nhi, nó đã tặng quà cho anh trước, tè lên bệ cửa sổ chiếm lĩnh địa bàn, ngay sau đó lại ‘đi nặng’ trong phòng ngủ. Hứa Đồng giúp anh thu dọn sạch sẽ rồi nói: Sau này anh phải cho nó đi dạo đúng giờ, nếu không nó sẽ đi bậy ra khắp nhà đấy.
Anh đau đầu, hàng ngày bắt đầu làm nô bộc cho chó.
“Đặt quần áo về, ở yên trong nhà.” Anh không có tâm tư chơi cùng nó.
Khánh Hỷ Nhi nghẹn ngào, miệng vẫn còn ngậm bộ quần áo bé xíu. Bộ quần áo này cũng là do Hứa Đồng mua cho nó, một bộ siêu nhân. Khánh Hỷ Nhi lại rất thích nhưng anh thì cứ cảm thấy chó mặc quần áo kỳ kỳ sao đó. Trước khi về đón Tết, Hứa Đồng dặn đi dặn lại chuyện của Khánh Hỷ Nhi, lúc nào dẫn nó ra ngoài, bữa nào thì cho nó ăn thực phẩm dinh dưỡng. Sau khi Hứa Đồng đi rồi, Khánh Hỷ Nhi bắt đầu ầm ĩ đòi ra ngoài chơi, không còn cách nào khác anh đành mặc chiếc quần siêu nhân lên cho nó để lừa nó.
Nó vẫn làm thinh.
Rồi đột nhiên, Khánh Hỷ Nhi quăng bộ quần áo trong miệng ra, chạy tót về phía cửa ra vào. Thịnh Thiên Vỹ giật mình, hiểu nhầm con chó định phá cửa đi ra, vội đứng lên xem, không ngờ cánh cửa bật mở, hóa ra là Tưởng Lăng.
Khánh Hỷ Nhi lăn lông lốc dưới đất làm nũng, sung sướng vô cùng.
Thịnh Thiên Vỹ sững người, lát sau mới lẩm bẩm: “Mẹ…” Ngay sau đó cảm thấy không đúng bèn sửa lại: “Tổng giám đốc Tưởng.”
Tưởng Lăng chỉ đi một mình, có lẽ đã cho vệ sỹ về nhà đón tết rồi. Bà đội mưa tuyết tới đây, bả vai vẫn còn bông tuyết chưa tan. Bà cúi xuống vuốt ve cái bụng tròn quay của Khánh Hỷ Nhi, ngữ khí dịu dàng: “Mẹ nói với con nhiều lần rồi, bữa tối đừng để nó ăn nhiều quá, ăn nhiều là phải dắt nó đi chơi nhiều, nếu không nó tiêu hóa không nổi.”
Thịnh Thiên Vỹ đứng đực ra đó, không nhúc nhích.
Tưởng Lăng không để ý tới vẻ đờ đẫn của anh, bà thay giày, tự động đi vào, cởi áo khoác và khăn choàng vắt một bên rồi bật đèn, nhìn bốn xung quanh.
“Con trang trí đây hả?” Bà nhìn vách tường rực rỡ và những đồ trang trí, cười hỏi.
Thịnh Thiên Vỹ bước lên, trả lời: “Là Hứa Đồng ạ.”
Tưởng Lăng mỉm cười gật đầu rồi bước tới trước cửa sổ, lần sờ tới công tắc đèn bên cạnh rèm cửa. Đèn bật sáng, rải khắp tấm kính như sao sa. Sau khi Khánh Hỷ Nhi nhìn thấy thì quay xung quanh đèn, nhảy suốt.
“Chắc cái này cũng do Hứa Đồng treo phải không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
