Anh chỉ khẽ có động, nó lại hưng phấn nhổm dậy, cái đuôi ngoáy tít. Anh bèn quay đầu nhìn nó, im lặng. Con Pug lại ư ử trở về vị trí cũ…
Hứa Đồng hiểu ý cô, cười khẽ: “Không sao đâu, rất tốt.” Ngừng một lát, chị ấy lại chân thành nói: “Về công, chị nên cảm ơn giáo sư Lục mới phải, nhưng về tư, chị…”
Chị ấy nói ngập ngừng nửa chừng, không giống tác phong dứt khoát gọn gàng thường ngày. Cố Sơ nhìn thấy, trong lòng sáng như gương. Vạch trần chân tướng, trả lại công bằng cho người chết, đây là trách nhiệm của Lục Bắc Thần, anh không sai. Nhưng trong quá trình này ắt phải nhổ cả bí mật của nhà họ Thịnh lên, và cũng phải liên đới tới những người muốn giữ bí mật và bị bí mật tổn thương, ví dụ như Tưởng Lăng, hay ví dụ như Thịnh Thiên Vỹ.
“Mặc dù sự thật khiến người ta rất khó chịu, nhưng những người thân thiết vẫn luôn ở bên, còn tốt hơn vĩnh viễn không được gặp mặt.” Dù Quách Hương Vân đã làm gì thì máu vẫn nặng hơn nước lã, dù bà ta đã điên, ít nhất vẫn còn sống. Bây giờ là lúc Thịnh Thiên Vỹ buồn nhất, một là thân phận của bản thân, hai là nguyên nhân thật sự cho cái chết của bố, đối với ai đây cũng là một đả kích. Nhưng đối với Cố Sơ, sau khi trải qua nỗi đau mất mát lớn lao nhất, cô dĩ nhiên sẽ hiểu, chỉ cần người còn, điều gì cũng tốt đẹp.
Hứa Đồng đương nhiên hiểu suy nghĩ của cô, chị ấy vỗ vai cô an ủi. Cố Tư đứng bên trầm mặc, rất lâu sau mới nhìn Hứa Đồng: “Chị họ, vậy chị có dự định gì?”
Câu nói này khiến Hứa Đồng không hiểu.
“Bây giờ thân phận của tổng giám đốc Thịnh đó đã bị vạch trần, chị còn định ở bên cạnh anh ấy không?” Cố Tư hỏi thẳng.
Hứa Đồng cười: “Thân phận của anh ấy được tiết lộ và việc chị ở bên cạnh anh ấy có liên quan gì?” Sau khi cô và Thịnh Thiên Vỹ xác định quan hệ đã thông báo cho gia đình, nên Cố Tư biết họ đang yêu cũng không có gì lạ, cô chị lấy làm lạ sao Cố Tư lại có suy nghĩ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)