Dọc đường đi vào trong bệnh viện, sau khi nhìn thấy cô, các y tá trực ban rất ngạc nhiên, dẫu sao năm nay bệnh viện đều chiếu cố các sinh viên thực tập, không sắp xếp công việc trực đêm giao thừa. Cố Sơ cũng không giải thích với họ quá nhiều, chỉ chào hỏi đơn giản rồi đi vào thang máy.
Khi được biết Tiếu Tiếu và Cố Khải Mân đang ở trong phòng phẫu thuật, cô lập tức đi vào. Cô thay quần áo vô trùng, đeo khẩu trang rồi rửa tay kỹ càng, cô y tá cầm tới một đôi găng tay y tế.
Lúc cô xin vào phòng, Tiếu Tiếu rõ ràng rất sửng sốt. Cậu ấy hoàn toàn không ngờ Cố Sơ lại vội về trong đêm giao thừa, ngay cả Cố Khải Mân cũng đờ ra vì ngạc nhiên. Sau khi vào phòng phẫu thuật, Cố Sơ hít sâu, khi lên tiếng giọng đã nhẹ nhàng mà kiên quyết, nhìn về phía tất cả các nhân viên. “Em tới rồi.”
Bệnh nhân nằm trên bàn mổ, bác sỹ mổ chính là Cố Khải Mân, Tiếu Tiếu làm trợ lý, ngày 30 Tết đột xuất gọi các nhân viên y tá tới là một vấn đề, nhưng đây cũng là chuyện ngoài dự liệu, ai mà ngờ được người nhà lại đưa bệnh nhân trở về? Trước khi vào phòng mổ, Cố Sơ đã nghe y tá kể ca mổ đã kéo dài được hai tiếng, trong khoảng thời gian này, có hai lần tim bệnh nhân ngừng đập đột ngột, huyết áp liên tục giảm, biến chứng đã rất nghiêm trọng rồi, nói gì tới việc mở hộp sọ loại trừ ổ bệnh.
Sau khi gặp Cố Khải Mân và Tiếu Tiếu, Cố Sơ mới biết tình hình hóc búa ra sao, các chỉ số của bệnh nhân trên máy kiểm soát đều tới giới hạn. Hai người họ biểu cảm rất nặng nề, bầu không khí trong phòng mổ tĩnh mịch, chết chóc.
“Đúng lúc lắm, qua đây giúp đi.” Cố Khải Mân không nói nhiều, lập tức ra lệnh.
Cố Sơ gật đầu, bước lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


