Cái ngày mà Diêm vương lão gia cũng muốn nghỉ ngơi, dĩ nhiên không ai chịu phẫu thuật vào 30 Tết, lại thêm việc phẫu thuật có sự nguy hiểm nhất định nên người nhà càng cố chấp. Cố Sơ đã qua giờ mỏi mệt, ngồi trên sofa trong phòng làm việc của Cố Khải Mân, tay ôm một cốc nước nóng, trong đầu chỉ toàn phương án phẫu thuật. Tiêu Tiếu Tiếu ngồi đối diện cô, chống đầu suy nghĩ rất lâu rồi hỏi Cố Sơ: “Cậu cho là nên phẫu thuật?”
Cố Sơ gật đầu.
Tiêu Tiếu Tiếu nhìn về phía Cố Khải Mân bên cửa sổ. Cố Khải Mân nghe xong quay người lại nhìn Cố Sơ: “Muốn phẫu thuật lần hai trước hết phải ức chế được biến chứng của bệnh nhân. Phương án tuy hay nhưng chỉ cần sai sót tích tắc bệnh nhân có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.”
“Thế nên em mới phản đối tiến hành phẫu thuật gây mê hoàn toàn.” Cố Sơ nói: “Bắt buộc phải giữ cho bệnh nhân tỉnh táo.”
“Như vậy càng nguy hiểm hơn.”
“Nhưng nếu không làm như vậy, bệnh nhân có thể sẽ thật sự không bao giờ tỉnh lại nữa.” Cố Sơ tranh cãi với Cố Khải Mân.
Tiêu Tiếu Tiếu thở dài: “Vấn đề bây giờ là người nhà bệnh nhân hoàn toàn không muốn phẫu thuật vì mức độ nguy hiểm của nó quá lớn.”
“Không làm phẫu thuật thì chỉ có một kết cục là đợi chết.” Cố Sơ cả đêm không ngủ, tâm tình có chút bực dọc: “Chỉ cần còn một tia hy vọng, dĩ nhiên phải giành giật. Tớ thật không hiểu họ do dự chuyện gì.”
“Đừng nói vậy, người nhà bệnh nhân chắc chắn cũng rất bối rối, hơn nữa hôm nay còn là giao thừa.” Tiêu Tiếu Tiếu vỗ vỗ tay cô.
Cố Sơ không nói nữa.
Cô gọi lại ngay cho Lục Bắc Thần, đầu kia mãi không nhận máy. Cố Sơ cảm thấy kỳ lạ, gọi thêm mấy cuộc vẫn như vậy. Cô bèn gọi lại cho Cố Tư. Cố Tư không có việc gì gấp, chỉ hỏi cô mấy giờ có thể về được Quỳnh Châu. Cố Sơ một bên nghĩ chuyện của Lục Bắc Thần, một bên nhớ tới bệnh nhân, ngập ngừng rất lâu rồi báo đại khái tối sẽ tới.
Cô thay quần áo rồi trở về nhà Tây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


