Lục Môn.
Cố Sơ không cần suy nghĩ: “Dĩ nhiên ạ.”
“Con hiểu? Con hiểu cái gì?” Sầm Vân đánh mạnh cô một cái: “Đúng là đeo nhẫn đính hôn rồi nhưng con gặp bố mẹ nó chưa? Chuyện kết hôn lớn như vậy, nó cũng phải báo cho ông bà ấy chứ? Hai đứa ở với nhau bao lâu rồi? Bố mẹ nó đã từng xuất hiện chưa?”
Cố Sơ im lặng cắn môi.
“Con ấy à, haiz…” Sầm Vân khó xử. “Chuyện hệ trọng thế này mà sao vô tâm vô tính thế hả? Trưởng bối của con bây giờ là dì, tới lúc kết hôn Lục Bắc Thần phải mời rượu mời trà dì. Con thì sao? Lẽ nào bố mẹ nó không tham dự lễ cưới?”
Cố Tư phụ họa: “Phải đó chị, lẽ nào hai người định du lịch kết hôn?”
Cố Sơ lẩm bẩm: “Du lịch kết hôn cũng đâu phải không tốt.”
“Dì thấy con mụ mị đầu óc rồi.” Sầm Vân chọc vào đầu cô: “Dì nói trước cho rõ, trưởng bối của nhà họ Lục mà không đích thân mang lễ tới nhà thì hai đứa đừng hòng làm đám cưới.” Dứt lời, bà đứng dậy đi vào phòng.
“Dì…”
Cố Tư sán lại, cười cợt: “Chị à, con gái hướng ngoại, bênh anh ấy nhanh thế?”
“Em đừng có chọc phá.”
“Em chọc phá gì đâu, em quan tâm tới chị mà.” Cố Tứ hí hửng. “Thật ra dì nói đúng đấy, tới bây giờ chị còn chưa gặp bố mẹ anh ấy thì không được. Nhưng chuyện của lễ em thấy dì sai rồi. Một thứ bảy mươi triệu rơi vào tay chị rồi, phần sính lễ này còn chưa đủ nặng à?”
Cố Sơ nghiêng đầu nhìn nó, nửa cười nửa không. Cố Tư nổi da gà, cảnh giác hỏi: “Sao vậy?”
“Mặc dù đồ bảy mươi triệu vào tay nhưng chị không dám đeo. Em thì sao? Quà tuy không đắt giá nhưng chí ít có thể đeo lên ngông nghênh khắp nơi.” Dứt lời cô gẩy gẩy chiếc vòng trên cổ tay Cố Tư, mỉm cười.
Cố Tư vội rụt tay lại, nét mặt thiếu tự nhiên: “Chỉ là một món đồ nhỏ em mua đại thôi mà, có gì mà không đeo được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


