Có thành viên tổ chuyên án từng nghi ngờ suy đoán của Lục Bắc Thần, dù sao lúc đó báo cáo giám định đã bày ra, không ai có thể tưởng tượng được Tưởng Lăng lại giở trò trên mẫu vật. La Trì thì hoàn toàn tin tưởng suy đoán của Lục Bắc Thần, nhưng cũng tò mò vì sao anh lại khăng khăng cho rằng Tưởng Lăng có vấn đề.
“Phàm là người nhà họ Thịnh đều biết Quách Hương Vân thương yêu Thịnh Thiên Vỹ, Tưởng Lăng thì nghiêm khắc với Thịnh Thiên Vỹ. Quách Hương Vân vô cùng nuông chiều, từ nhỏ quan hệ giữa Thịnh Thiên Vỹ và Quách Hương Vân đã rất tốt. Chuyện này cũng không có gì, là quản gia của nhà họ Thịnh, cảm ân báo đáp, yếu mến chủ nhân nhỏ cũng là chuyện bình thường. Nhưng năm Thịnh Thiên Vỹ ba tuổi, nghịch ngợm làm đổ tích nước trà nóng. Khi đó Quách Hương Vân là người đầu tiên lao ra che cho Thịnh Thiên Vỹ, khiến cho sống lưng bà ta bị bỏng một mảng lớn. Kiểu yêu thương này giống như một sự bảo vệ xuất phát từ bản năng hơn. Đừng quên, trên tài liệu nói, Tưởng Lăng cũng có mặt.”
Lục Bắc Thần cười, ngón tay gầy gõ lên kẹp hồ sơ vụ án: “Tôi nghĩ, tôi đã hiểu rõ được tình hình cả vụ án rồi.”
La Trì vươn vai: “Xem ra chúng ta được ngủ một giấc thật ngon rồi.”
“Cậu còn nhiệm vụ.” Lục Bắc Thần nói.
La Trì nhướng mày nhìn anh.
“Đừng quên, trong trại tạm giam vẫn còn một cô gái muốn giải đố với cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
