Kỳ nghỉ đông sắp đến, các sinh viên cũng không tập trung vào học hành, đã chuẩn bị kế hoạch đi du lịch từ sớm. Cố Tư không định đi du lịch, cô nhận đi biểu diễn thương mại, khoảng thời gian này luôn rất bận. Hôm nay cô vừa quay về ký túc xá thì cô bạn cùng phòng đã lấy một gói hàng từ trong tủ ra đưa cho cô. “Này, của cậu đấy, để suốt bên chỗ giáo viên quản sinh, tớ ký nhận giúp cậu rồi.”
Một chiếc hộp không to không nhỏ, lắc lắc cũng không có âm thanh gì. Cô tò mò, nhanh nhẹn xé lớp giấy bọc ra. Là một chiếc hộp trang sức nhỏ được làm rất đẹp, Cố Tư nhìn mà cảm thấy kỳ lạ. Cô bạn cũng phòng vô cùng hóng hớt: “Lẽ nào cảnh sát La của cậu cầu hôn với cậu? Nhẫn cầu hôn?”
“Sao cậu nhiều chuyện thế hả?”
“Cái tên của người gửi to lù lù ra kia kìa, tớ đâu có xem trộm đâu.” Cô bạn lập tức thanh minh rồi hiếu kỳ thúc giục: “Mau mở ra xem đi, chưa biết chừng là nhẫn thật đấy.”
“Nói linh tinh.” Cố Tư trách móc.
Một câu hỏi khiến anh á khẩu. Cô bèn nhét chiếc hộp trở lại tay anh và nói: Trả anh đấy, em không thích dây chuyền vàng đâu, thô quá. Thực tế là sợi dây ấy rất đẹp, nhưng cô không thể nhận, nhận quà của anh còn ra cái gì? Với lại, anh là cảnh sát, tiền lương mỗi tháng là cố định. Mở đầu đã thế này, lỡ sau này anh thắt lưng buộc bụng để thường xuyên mua mấy thứ trang sức kiểu đó cho cô thì sao?
La Trì rất dễ gạt, thấy cô từ chối lại tưởng cô không thích thật, nhất thời đứng đực ra như khúc gỗ. Cô không đành lòng bèn giật lại bó hoa trong tay anh, cười nói: Tặng em phải không? Em thích cái này hơn.
Anh bèn cười.
Cô cúi đầu ngắm hoa, không nói gì, anh cũng im lặng. Khi cô ngẩng đầu lên, phát hiện anh cứ nhìn mình mãi, chợt nói một câu: Đồ ngốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
