Trước khi đi, Smith gọi cô qua một bên, chân thành nói với cô, thật ra nơi đây đã được ông mua lại rồi. Rảnh rỗi ông tới đây làm một vài nghiên cứu. Rồi ông lại dẫn cô đi tham quan đại khái các gian phòng khác. Quả nhiên các phòng khác đều ngăn nắp sạch sẽ, chỉ duy có phòng phẫu thuật mà cô vào là tồi tàn cũ nát. Đây là địa bàn của Smith nhưng không phải tâm điểm chú ý của Cố Sơ. Cô càng chẳng quan tâm nơi này của ai. Cô chỉ cảm thấy cách trị liệu của Lục Bắc Thần quá biến thái.
Lục Bắc Thần cũng biết cô đang giận nên dọc đường không nói thêm gì.
Trở về nhà Tây, Ngữ Cảnh đã ở trước cửa đợi nhiều giờ, thấy xe của họ quay về bèn ra sức vẫy tay. Vào nhà, Cố Sơ lại vào phòng tắm. Lục Bắc Thần ném áo dạ vào giỏ đựng quần áo thay giặt. Ngữ Cảnh tinh mắt nhìn rõ, kinh ngạc: “Giáo sư Lục, sao quần áo của anh bẩn vậy?”
Lục Bắc Thần không giải thích gì, chỉ đi thẳng lên gác. Ngữ Cảnh không rõ hai người họ làm sao, thầm nghĩ là đã cãi nhau, vì sắc mặt của Cố Sơ rất khó coi, thậm chí còn coi cậu như không khí, thấy cũng không chào. Thấy Lục Bắc Thần đi lên gác, cậu vội gọi: “Giáo sư Lục.”
Ngữ Cảnh vò đầu, không sao hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi lên gác, Lục Bắc Thần đi thẳng vào phòng ngủ. Đèn nhà tắm sáng trưng nhưng không có tiếng động. Anh dừng bước trước cửa, gõ cửa, khẽ gọi: “Sơ Sơ.”
“Rầm” một tiếng như có thứ gì đập vào cửa. Anh đoán cô cởi dép.
Anh cười khó xử, quay người đi vào phòng tắm phụ.
Mười phút sau anh tắm xong, lại thay quần áo sạch sẽ, lúc trở về phòng ngủ thấy Cố Sơ cũng từ nhà tắm đi ra, mặc một bộ áo ngủ bông, đầu tóc ướt rượt, im lìm nằm sấp trên giường. Anh bước tới, ngồi bên giường, giơ tay xoa đầu cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
