Lục Bắc Thần không ngờ cô lại phản ứng mạnh đến vậy, bật cười khanh khách. Anh bước đến, nhặt tập hồ sơ lên, tiện tay để lên bàn rồi nhàn nhã ngồi xuống sofa, nâng đôi chân dài lên khỏi mặt đất, một tay đặt lên sofa, một tay ngoắc ngoắc về phía cô, trông rất xấu xa. Nửa trên anh vẫn để trần, chỉ mặc độc chiếc quần ngủ màu đay. Lồng ngực rộng lớn như kênh rạch, từng múi cơ rắn rỏi và đường nhân ngư hình chữ V đầy gợi cảm, xuống dưới nữa… là chiếc quần ngủ tuy rộng rãi nhưng một đống to căng phồng giữa hông vẫn rất nổi bật.
Mắt Cố Sơ nóng rực, gò má cũng bỏng rát. Cô quay đi, vờ như không bị mê hoặc bởi ‘bữa tiệc’ trước mắt, hắng giọng nói: “Dì còn đợi em về đó.”
“Qua đây.” Lục Bắc Thần khẽ cười ra lệnh.
Cố Sơ bèn đi qua.
Anh lập tức kéo tay cô, hơi dùng sức kéo cô vào lòng. Mặt cô đập vào ngực anh, cô phát một cái vào người anh tỏ vẻ oán trách vì sự thô lỗ. Anh lại cười sảng khoái, nhân cơ hội ấy thu cánh tay lại ôm cô thật chặt, vùi mặt vào cổ cô, hít thật sâu, thì thầm: “Nhớ chết anh mất.”
Người đàn ông dùng sức khiến cô sắp không thở được tới nơi, bèn đẩy anh một cái: “Đau em.”
Lúc ấy Lục Bắc Thần mới mỉm cười buông lỏng nhưng vẫn khóa cô trong lòng. Cố Sơ liếc nhìn đồng hồ trên tường, suy nghĩ rồi hỏi một câu vẻ tùy ý: “Khi nào thì chúng ta xuất phát?”
Anh xoay mặt cô lại, nhìn cô nửa đùa nửa thật.
Nụ cười bên môi anh càng đậm hơn: “Em chắc chắn anh sẽ cùng em về Quỳnh Châu đón Tết như vậy sao?”
“Anh đã mua cả quà cho dì rồi.” Lúc nói câu này Cố Sơ hơi chột dạ. Thật ra từ trước tới nay cô chưa từng hỏi anh chuyện đón Tết, đây cũng là việc cô bứt rứt trong lòng. Tết âm anh cũng phải về nhà chứ? Nhưng lần trước khi đi rõ ràng anh đã nói tết sẽ về, ý tức là cùng cô đón tết rồi? Rồi nghĩ tới chuyện Trung thu anh cũng về Quỳnh Châu, lòng cô vẫn có chút nhen nhóm.
Bây giờ bị anh hỏi như vậy, cô lại bỗng hơi lo sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


