Cánh cửa gỗ đỏ với hoa văn phục cổ là thứ được bố đặc biệt đặt làm cho cô khi ấy. Hoa văn bên trên, chính xác mà nói là một hình ảnh trong thế giới cổ tích. Chàng hoàng tử tuấn tú và nàng công chúa xinh đẹp cùng cưỡi trên lưng một con tuấn mã, vô số những cánh hoa rơi xuống trong không trung. Từ nhỏ, thứ cô xem nhiều nhất chính là truyện cổ tích Andersen, cái hồi cô đã cho rằng chỉ có hình ảnh của hoàng tử và công chúa mới là hạnh phúc nhất vì kết thúc của câu chuyện cổ ấy luôn là: Từ đó về sau, hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi…
Cô có một chiếc giường ngủ cực lớn, một phòng vệ sinh độc lập, phòng tắm và phòng sinh hoạt. Rất nhiều lúc cô hay mời các bạn tới nhà chơi, vào thẳng phòng sinh hoạt trong gian phòng ngủ của mình mà thoải mái đùa nghịch. Đi xuyên qua phòng sinh hoạt mới là chỗ ngủ, là thiên đường nhỏ riêng tư nhất của cô. Nếu đẩy cánh cửa này ra, một phong cách thiết kệ đậm chất châu Âu sẽ ập tới, một lâu đài như cổ tích và ảo mộng. Mỗi một đồ đạc, một mỗi món trang trí, thậm chí là mỗi một thứ đồ chơi đều được bố sưu tập từ nước ngoài về, từ giá trị tới ý nghĩa đều vô cùng khác biệt. Mỗi một món đồ nhỏ nhắn lại mang theo một câu chuyện rực rỡ của mình. Ông biết cô thích công chúa, thế nên đã một lòng chăm sóc cô trở thành một cô công chúa nhỏ cao quý.
“Vào đi.” Thanh âm bất thình lình của người đàn ông ngắt ngang những ký ức của cô.
Lúc này Cố Sơ mới nhận ra mình đã đứng ngoài cửa rất lâu rồi, vừa ngước lên là đối diện ngay với ánh mắt quan sát của anh. Cô vội vàng đóng cửa lại, đi tới.
Anh đã sửa phòng ngủ của cô trở thành phòng làm việc. Cô lặng lẽ nhìn quanh một lượt, bố cục về cơ bản không thay đổi, chỉ là đã không còn nhìn thấy còn đường nối phòng sinh hoạt và phòng ngủ nữa, nó trở thành một giá sách cao tới tận nóc nhà, thế mà lại không bất ngờ vì giá sách cũng nghiêng về kiểu dáng châu Âu, bên trong bày la liệt toàn các loại sách học thuật, còn cả một số mô hình trông giống xương. Rèm cửa vốn màu hồng cũng đã bị anh đổi thành một chiếc rèm nhung dày màu đen. Anh sợ ánh sáng, Cố Sơ nghĩ tới điểm này.
Cả căn phòng gần như vẫn giữ nguyên dạng, bao gồm cả phong cách trang trí. Căn phòng khi xưa nghiêng về nét nữ tính, Lục Bắc Thần cũng nhịn luôn, điều này khiến cô cảm thấy sửng sốt. Có giá sách và rèm cửa là nam tính nhưng lại cực kỳ hài hòa với tất cả mọi thứ sẵn có ở đây. Ngay cả vị trí sau bàn làm việc của anh, ghế ngồi cũng đầy phong vị Âu châu.
Chiếc ghế sofa Barbie mà cô thích nhất anh cũng giữ nguyên, thậm chí còn đang sử dụng. Cái màu hồng phấn ấy đứng cạnh tính cách lạnh lùng, cứng rắn của anh trông thật kỳ lạ.
Lục Bắc Thần giống như một người tới từ một thế giới khác, đột ngột rơi xuống một miền cổ tích. Khi cô ngước mắt nhìn qua, anh trong bộ áo blouse trắng đang yên lặng ngồi trong căn phòng rực rỡ sắc màu đồng thoại châu Âu, ngoài cửa sổ là cả một bầu trời hoàng hôn, cái đuôi dài ngoằng đang chuẩn bị khuất bóng nơi chân trời, chút ánh sáng nhạt nhòa cũng rải vào trong phòng, rơi xuống bả vai anh, hắt lên những đường nét sắc cạnh trên gương mặt, đối với anh mà nói mặc dù là một thế giới khác biệt nhưng vẫn đầy cao ngạo.
“Cứng cỏi này, hợp với phong cách của anh.” Mặc dù khi bước vào nhìn thấy cảnh này cô cực kỳ cảm động nhưng nói thế nào nó cũng đã trở thành phòng làm việc của anh, cả phòng ngập tràn màu sắc cổ tích cũng lạ. Lỡ như có một vị khách nào đó tới lại tưởng anh có niềm đam mê quái gở nào đó.
Lục Bắc Thần gập tài liệu lại, cả cơ thể cao lớn dựa vào lưng ghế rộng rãi, khóe môi hơi cong lên: “Con người trên đời luôn thích dùng từ thích hợp hoặc không thích hợp để che giấu hành vi tự trốn tránh chính mình.”
Một câu nói thiêng liêng, gãy gọn, khiến Cố Sơ gần như nhìn thấy cả quầng sáng trên đỉnh đầu anh, ngôn ngữ thần thánh quá.
Cô cũng không còn gì để nói thêm, cả căn nhà thì chỉ còn phòng này giữ lại vết tích của cô nhiều nhất. Giờ phút này đây khi cô ngồi bên trong mới phát hiện thật ra đối mặt cũng không khó khăn như vậy. Cô cứ thế đi vào, cứ thế nhìn thấy tất cả mọi quá khứ, mọi kỷ niệm, tâm tình bỗng hoàn toàn bình thản.
Có lẽ đúng như anh nói, người ta thích tự trốn tránh chính mình vì trốn tránh giúp bước chân khựng lại, không tiến lên trước để rồi cái cớ mang ra nói với người ngoài lại là: Cái này không hợp với tôi…
“Nói nghe xem, có cách gì để giám định một người chết đuối?” Lục Bắc Thần điềm đạm hỏi cô.
Cố Sơ ngẩn ra giây lát, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh không cười mà lại như đang cười: “Em nộp cho anh một câu trả lời khiến anh không mấy hài lòng. Anh đang suy nghĩ xem có cần bảo em về nhà tiếp tục đọc sách không đây?”
“Đừng đừng đừng, em đâu có nói là em không biết.” Cố Sơ vội vàng xua tay.
Lục Bắc Thần nhìn cô rồi tiện tay đưa cho cô cuốn sổ bên cạnh: “Chính em đã viết gì?”
Cố Sơ nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, thở dài nặng nề.
“Đọc những gì em đã viết lên.” Lục Bắc Thần ra lệnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)