Khách sạn Bắc Kinh.
Những người đàn ông ga lăng, nổi tiếng, những quý cô xiêm áo lượt là, tiếng nhạc châu Âu cổ điển cùng tiếng đàn violon-cen du dương vang lên mỗi góc buổi tiệc. Mùi hương thoang thoảng của bách hợp hòa trộn cùng mùi vị nồng nàn của rượu vang đỏ, từng chiếc ly thủy tinh được làm thủ công phản chiếu bóng từng bông hoa trên trần nhà. Bên ngoài ô cửa sổ dài, dưới ánh đèn đường, xe cộ tấp nập ngược xuôi trên con đường Trường An, nhộn nhịp và cao sang.
Một bữa tiệc thương vụ, ai nấy cũng đeo mặt nạ, khóe môi dồn góp những nụ cười khi có khi không, qua lại như những con thoi. Hứa Đồng đứng dựa vào lan can, cầm rượu vang trong tay, từ xa nhìn thấy đủ các sắc mặt đến tán loạn trong bữa tiệc. Nhìn thấy họ, chẳng hiểu sao cô lại nhớ lại con rối gỗ mà mình nhận được, mỉm cười đấy mà mãi mãi chẳng biết dưới lớp mặt nạ kia sẽ là thứ gì.
Hôm nay với tư cách là bạn tiệc của Thịnh Thiên Vỹ, Hứa Đồng xuất hiện ở đây. Rất nhiều lúc hầu như đều vậy, cả một đám người đứng ở mắt xích cao nhất trong chuỗi thức ăn, rảnh rỗi không có việc gì làm lại tìm chút hài hước, tụ tập, ăn uống, trò chuyện. Đương nhiên, cái họ quan tâm là hoàn cảnh tụ tập, chắc chắn phải phù hợp với thân phận mới được. Thực chất thì sao? Chẳng qua chỉ đang công khai tiến hành một màn trao đổi quyền lực và tiền bạc mà thôi.
Hứa Đồng không mấy xa lạ với những dịp này. Vị trí của cô càng lên cao thì quy cách của những bữa tiệc mà cô tham dự cũng cao lên theo. Trước đây khi còn là một nhân viên nhỏ bé, cô đã mơ ước được mặc những bộ lễ phục hoa lệ xuất hiện trong những bữa tiệc xa hoa như mộng ảo rồi vô tình làm quen được ‘Mr.Right’ của mình ở đó. Anh ấy cũng mặc Âu phục, đi giày da, phong độ ngời ngời, nho nhã đặt một ly rượu vang vào trong tay cô, dịu dàng nói: Rất vui được làm quen với em.
Mấy giấc mơ hoa lệ, ai mà chẳng có, trên đời này chẳng có cô gái nào lại không muốn mình trở thành trung tâm của sự chú ý.
Nhưng dần dần theo sự trải dài của năm tháng, cô cũng gặp quá nhiều những kẻ hòa hoa phong nhã, như một cơn sóng lớn đập vào bờ, đẩy cô tới trước mặt những người đàn ông tựa hồ đội cả vầng hào quang trên đầu, giấc mơ ngày xưa của cô chẳng biết đã trôi mất tự lúc nào. Có lẽ những anh chàng như vậy không thiếu, chỉ thiếu một duyên phận đích thực.
Thịnh Thiên Vỹ là tiêu điểm của bữa tiệc tối nay, cùng với đó cô cũng bị mọi người nhìn vào. Khi khoác tay anh chậm rãi đi vào, cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt thù địch của một vài người phụ nữ. Trước đây cô luôn xuất hiện với tư cách trợ lý, mọi lúc mọi nơi phải quan tâm tới tình hình của ông chủ, còn phải xuất hiện một cách thích hợp để hóa giải khó khăn cho ông chủ. Nhưng hôm nay thì khác, trên đường đi Thịnh Thiên Vỹ đã nói rõ với cô. Tối nay cô là bạn tiệc của anh, không cần cô đỡ rượu, cũng không cần cô ra mặt giải quyết một số tình huống hóc búa, cứ hưởng thụ bữa tiệc là được.
Vì vậy, anh đã cất công chuẩn bị cho cô một bộ lễ phục, vạt váy dài chấm đất, đuôi váy như đuôi cá thắt lại hoàn hảo nơi vòng eo thanh mảnh. Vì Thịnh Thiên Vỹ, cô đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của mọi người nhưng chẳng mấy chốc Thịnh Thiên Vỹ đã bị mấy doanh nhân có tiếng vây quanh, khiến cái quyền lợi được dựa vào người đàn ông khiến mọi người ngước nhìn của cô cũng không dài lâu.
Chẳng hiểu sao, cô bỗng chán ghét chỗ này.
Vào một buổi tối cuối tuần khi nhà nhà đã lên đèn, cô càng thích được thoải mái ngâm người trong bồn tắm, xem một bộ phim hài có thể khiến cô ôm bụng cười ngặt ngoẽo hoặc là rót một ly rượu vang, yên lặng xem hết một cuốn tiểu thuyết dưới ánh đèn bàn. Nhất định phải là tiểu thuyết tình yêu, chí ít thì cô vẫn còn một chút kỳ vọng đối với tình yêu.
Có một cô gái bước tới, chiếc váy dài đỏ như lửa cực kỳ diêm dúa, cùng với ly rượu vang trở thành một hình ảnh diễm lệ. Khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, làn da trắng với thân hình gợi cảm, vừa nhìn đã biết là loại phụ nữ thường xuyên ngâm mình trong những dịp thế này, không thể xem thường.
Hứa Đồng từng gặp cô ta, trên những chương trình thời trang không ít lần có bóng hình cô ta.
Lăng Song, nhà báo, nhà xuất bản xếp thứ nhất, thứ nhì trong nước. Tất cả các tạp chí qua tay cô ta đều có lượng tiêu thụ hàng đầu trong ngành, kỳ bán được với con số kinh điển dĩ nhiên thuộc về lần có Lục Bắc Thần lên trang bìa. Ngoài ra Hứa Đồng cũng biết, cô ta là bạn cùng học đại học với Cố Sơ, từ ngày đầu tiên nhập học tới bây giờ, quan hệ của hai đứa nó vẫn chẳng mấy tốt đẹp.
“Lăng Song.” Lăng Song đứng dựa bên cạnh cô, chủ động giơ tay ra giới thiệu mình, vừa tự nhiên cũng có phần lấn át.
“Hứa Đồng.” Hứa Đồng cũng giơ tay lên.
Hai bàn tay khẽ chạm một cái rồi buông ra rất nhanh.
“Người Trung Quốc có câu: Chim khôn biết chọn cành mà đậu, người tài biết chọn chủ mà theo. Chị Hứa đây rất hiểu ý của câu này.” Lăng Song nhàn nhã rút từ trong chiếc túi xách tuyệt đẹp ra một bao thuốc lá khảm nạm phỉ thúy lấp lánh, rồi rút lấy một điếu thuốc thon dài màu đen dành cho phái nữ, lại cầm bao thuốc lên ra hiệu với Hứa Đồng.
Hứa Đồng không có thói quen hút thuốc, cảm ơn và từ chối.
Lăng Song cất bao thuốc đi, rít một hơi, nhẹ nhàng nhả ra một làn khói: “Chủ trước ngồi tù, sự nghiệp của ông chủ sau thì cực kỳ hưng thịnh, hiếm có cô gái nào lại có đôi mắt tinh tường như chị Hứa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)