Cố Sơ tin rằng một khi dính dáng tới công việc, Lục Bắc Thần tuyệt đối sẽ không nương tay với cô, thế nên nếu bắt buộc phải tiếp nhận trị liệu giải mẫn cảm, cô cũng tình nguyện lựa chọn Ngữ Cảnh. Phan An nghe xong câu này bèn đi tới, khoác một cánh tay lên vai Cố Sơ, nụ cười cực kỳ ám muội: “Cũng chưa chắc.”
“Sao lại nói vậy?” Ngữ Cảnh hỏi với vẻ khó hiểu.
Cố Sơ ngẩng đầu nhìn gương mặt mà hoocmon như đang bài tiết cực độ của Phan An, khi anh ta buột miệng thốt ra từ ‘gay’ cô chợt phì cười rồi chợt nhớ lại lúc trước cô cũng từng nói Lục Bắc Thâm như vậy, nhưng cứ nghĩ tới Lục Bắc Thâm, tâm trạng lại tụt dốc.
“Nói thật lòng, tôi cũng nghĩ giáo sư Lục là gay, chỉ là trước đây không dám nói.” Ngữ Cảnh ngốc nghếch lên tiếng.
“Sự thật chứng minh chúng ta sai rồi.” Phan An nhún vai.
Ngữ Cảnh ngẫm nghĩ giây lát: “Lẽ nào đối phương cứ nhất định phải là phụ nữ ư? Chưa biết chừng… là nam giới.”
Phan An nghe xong bật cười, thu lại cánh tay đang ôm Cố Sơ: “Chuyện đối phương là nam hay nữ vẫn phải hỏi Cố của chúng ta.” Nói xong, anh ta nhìn cô cười ha ha, ý nghĩa sâu xa: “Đúng không?”
“Hả?” Cố Sơ ngẩn người. Đối diện với ánh mắt như tuần tra của Phan An, nhớ lại cảnh tượng ngày đó ở trong phòng làm việc, cô lập tức hiểu ra: “Đúng không gì chứ? Sao tôi biết được.”
Phan An cố tình nhìn cô bằng nét mặt kinh ngạc.
“Cố chỉ là trợ lý của giáo sư Lục, làm sao cô ấy biết được chuyện của anh ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

