Cuộc họp lần này giống một ván cờ trí tuệ cao hơn, lĩnh vực mỗi người phụ trách đều không giống nhau, chức trách cũng không giống nhau, cả phương hướng mở rộng suy nghĩ đương nhiên cũng khác biệt. Phan An liệt vết thương của thi thể vào cấp độ X, kỹ thuật dán dính xương và kỹ thuật phục hồi nguyên dạng các mảnh xác có độ khó cao nhất. Ngữ Cảnh thức trắng một ngày một đêm, sáng nay sau khi chắc chắn ở hiện trường vụ án không còn manh mối gì mà họ cần lại vội tới phòng thực nghiệm mà không kịp nghỉ ngơi, đầu tiên sàng lọc từ trong đống xương vụn những mảnh có khả năng không phải xương người, sau khi hoàn thành bước kiểm tra chọn lọc thì bắt đầu tiến hành phân loại dựa theo hình dạng và đặc tính của xương. Rõ ràng đây là một công việc cực kỳ khô khan nhưng cũng là cơ bản nhất. Ngữ Cảnh có oán trách thì oán trách nhưng dưới chiếc kính cận gọng đen khoa trương kia, đôi mắt cute ấy vẫn căng tràn sức chiến đấu.
Cố Sơ lắng nghe rồi bỗng nhiên nhớ tới trò chơi ghép hình, cắt một bức tranh hoàn chỉnh thành hàng ngàn mảnh, chỉ có thể dựa vào hình dáng và màu sắc để tiến hành phân loại rồi ghép nối. Nhưng những đống xương vụn này còn phải được phục hồi nguyên dạng, độ khó và sức khỏe cần có đều vượt xa việc ngồi ghép một bức tranh một ngàn thậm chí mười ngàn mảnh, hài cốt bị chia cắt rất vụn vặt, không có hình dáng và màu sắc để phân biệt. Việc này yêu cầu người lắp ghép không những phải có một sự kiên nhẫn kinh người mà càng phải có một sự bình tĩnh và sức quan sát vượt mức bình thường.
Công việc của Ngư Khương nặng vừa phải, cô ta cần thông qua nội tạng của thi thể cũng như xương cốt để kiểm tra những nguồn độc có thể xuất hiện nhưng điều kiện tiên quyết là cần có sự phối hợp của Phan An cùng phục hồi những mảng thịt.
Cố Sơ, với tư cách là trợ lý chính thức của Lục Bắc Thần cũng trở thành một thành viên trong phòng thực nghiệm, đồng thời phải tuân theo quy định bảo mật ở đây. Mà phương thức gia nhập của cô cũng vô cùng tự nhiên, Lục Bắc Thần không long trọng giới thiệu cô với mọi người như ông chủ của một doanh nghiệp nào đó mà trước khi cuộc họp bắt đầu liền nói với cô ngay trước mặt mọi người: “Từ nay về sau, em phụ trách tất cả các công việc mang tính ghi nhớ, các công việc về phác họa hiện trường, sau này anh sẽ dẫn dắt em kinh nghiệm khám nghiệm tử thi.”
Anh cứ bình tĩnh dặn dò phạm vi công việc của cô như vậy, khiến cô thật sự bước vào đây mà không có một chút áp lực nào.
Tốc độ nói của Lục Bắc Thần không nhanh không chậm, ngữ điệu cũng bình lặng như gió thoảng, hình thành một sự đối lập với những tiếng tranh luận mỗi người một ý trên bàn họp, tuy khẽ nhưng không ai dám tảng lờ, những giọng nói khác lập tức im bặt. Cảnh tượng này khiến Cố Sơ nhớ tới một câu nói: Những người yên lặng nhất trong đám đông thường là những người có thực lực nhất.
Cố Sơ ngồi bên cạnh anh, nãy giờ vẫn há hốc miệng nghe họ mồm năm miệng mười, tới khi anh lên tiếng, ánh mắt cô mới dừng lại trên người anh. Người đàn ông này luôn có nhiều mặt, dù là mặc vest hay áo blouse, cô phát hiện anh đều mặc đẹp như thế. Khi mặc vest anh nghiêm túc, lạnh lùng, khi mặc áo blouse lại đầy quyền uy. Dù có mặc gì, trên người anh luôn tỏa ra một khí chất cao quý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

