Kiều Vân Tiêu không thể không thừa nhận, Lục Bắc Thần có tư chất khiến phụ nữ điên cuồng, mặc dù việc thừa nhận này khiến anh rất không thoải mái.
“Đúng vậy, chính là bài phỏng vấn đó.” Viên Thành nói.
Cả người Kiều Vân Tiêu dựa ra sau ghế, một suy nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu. Anh từ tốn hỏi: “Có lúc thông qua câu chữ cũng ít nhiều hiểu được một con người. Cậu từng đọc bài phỏng vấn, có cảm thấy rất giống với Lục Bắc Thâm trong ấn tượng của cậu không?”
“Dĩ nhiên rất giống rồi, anh em song sinh mà.” Viên Thành không suy nghĩ gì, buột miệng nói ngay.
Kiều Vân Tiêu sa sầm mặt lại, nhìn hắn chằm chằm. Sau khi thấy thế, Viên Thành thấy mình trả lời quá tùy tiện rồi, vội vàng bổ sung: “Là thế này, lần đầu tiên nhìn thấy ảnh của Lục Bắc Thần, quả thật tôi đã hết hồn một phen, so với Bắc Thâm đích thực như được đúc từ một khuôn ra vậy. Có cảm giác, hai người họ rất giống nhau.” Nói tới đây, hắn ngẩn ra giây lát rồi vơ vội tấm ảnh trên bàn: “Tổng giám đốc Kiều, cậu ta là Lục Bắc Thần hay Lục Bắc Thâm?”
Hồi hộp trước đám đông?
Người mắc bệnh hồi hộp trước đám đông sao có thể thay đổi trong giây lát?
“Còn có một chuyện chính là lần Bắc Thâm bị đánh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)