Gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hương dìu dịu của ngọc lan.
Mũi giày cô chạm khẽ vào những phiến lá rụng xuống đất, vang lên những thanh âm giòn tan. Anh mở mắt ra, nhìn cô, khi khẽ mỉm cười với cô, trên bờ môi ấy chỉ còn lại những vòng xoáy dịu dàng. Chàng trai đứng dậy, đi về phía cô.
Cô muốn bước lên ôm anh nhưng lại có một chàng trai từ bên kia bước tới, hệt như đang dựng một tấm gương trước mặt anh, cùng là chiếc áo trắng phấp phới, cùng là mái tóc đen, cùng là chiếc mũi thẳng, cùng là nét dịu dàng xoay tròn trên môi.
Bắc Thâm…
Cô khẽ lẩm bẩm.
Nhưng sau khi hai người đứng cạnh nhau, cô lại không thể phân rõ người nào là Bắc Thần nữa.
Chẳng mấy chốc, hai người bỗng chồng khít lên nhau.
Gió thổi qua, cô nheo mắt lại, khi cô nhìn rõ lần nữa thì trước mắt chỉ còn lại một người. Anh giơ tay về phía cô, nụ cười ấm áp như nắng xuân tháng ba.
Thì ra, người cô yêu trước giờ chỉ có một.
Cô tiến lên ôm chặt lấy anh, ôm gắt gao, giống như nỗi nhớ bao ngày không gặp, lan tràn thành nước lũ, chỉ sợ anh sẽ lại biến mất. Cô thầm nói: Em nhớ anh, em nhớ anh lắm…
Khi mở mắt ra, ánh nắng không còn nữa, chỉ còn những vụn trăng như vụn bạc. Anh vẫn đang nhìn cô chăm chú, gò má càng thêm góc cạnh, sắc nét. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, như ngẩn ngơ lại như tỉnh táo, nhất thời không thể phân biệt được là mơ hay thật, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, cô nhung nhớ người đàn ông trước mắt. Từ đôi mắt tới sống mũi, tới bờ môi đến làn da, dù anh trầm mặc hay mỉm cười.
Cô ôm chặt lấy anh.
Anh hôn lên môi cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
