Trong nhà vệ sinh của phòng ngủ.
Cô soi cả người trước gương.
Cố Sơ đứng đực ra đó rất lâu, nhìn chằm chằm vào mình trong gương, không ngừng thở dài.
Rất lâu sau cô mới đưa hai tay lên ôm lấy gò má vẫn còn nóng bừng, nói với chiếc gương: “Cố Sơ! Đầu mày chứa toàn phân lừa thôi phải không? Ngủ nhờ? Mày nói rõ cho tao nghe xem, mày đang nghĩ cái gì? Mày ăn mặc thế này mà bảo là ngủ nhờ? Làm gì có người đàn ông độc thân nào cho mày ngủ lại còn chuẩn bị cả váy ngủ cho mày hả?”
Cố Sơ trong gương có thể nói là gương mặt nở đầy hoa đào.
Cả người từ trên xuống dưới, bộ đồ duy nhất chính là chiếc váy ngủ dài quá đầu gối. Mái tóc xõa ngang vai mang chút bù xù khi vừa tỉnh ngủ. Có điều, là một chiếc váy ngủ có quai, nơi xương quai xanh thấp thoáng có thể nhìn thấy những dấu hôn, in lên làn da trắng mịn như tuyết, cũng hồng hào như gò má cô.
Tối qua đâu phải là một màn tình cảm?
Rõ ràng chính là người đàn ông xấu xa đó đang quậy phá.
Nhưng mà có phải cô vẫn nên cảm ơn anh đã nương tay? Chí ít sau khi làm xong việc còn khoác lên người cô chiếc váy ngủ, nếu không hôm nay cô mà trần truồng đi tới phòng làm việc… Cố Sơ rùng mình một cái. Không đúng, không đúng, sao đầu óc cô toàn những suy nghĩ đen tối thế này? Cho dù có như vậy cô cũng không thể nào cứ trần truồng mà ra ngoài được, đúng không? Đúng, toàn là bị anh dạy hư.
Vấn đề bây giờ là làm sao cô đối mặt được với những người kia.
Đầu không phải kẻ ngốc, vừa nhìn là có thể nhận ra sự mờ ám, nhất là Ngư Khương, ánh mắt ấy như nhìn thấu nội tâm cô.
***
Lục Bắc Thần đẩy cửa nhà vệ sinh ra, sau khi nhìn thấy Cố Sơ thì thở phào một hơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

