Kiều Vân Tiêu đã biết, Cố Sơ sẽ một lòng một dạ yêu người đàn ông này.
Chỉ là anh chưa từng nghĩ rằng đã bao nhiêu năm trôi qua như vậy mà Cố Sơ vẫn còn yêu sâu đậm.
Cố Sơ yên tĩnh nằm đó, mí mắt không còn run rẩy nữa, hình như đã ngủ say. Kiều Vân Tiêu nhìn cô, một lúc sau bèn giơ tay vuốt ve gò má cô. Mí mắt cô chợt run lên, miệng còn lẩm bẩm.
Kiều Vân Tiêu không nghe rõ cô đang nói gì bèn cúi đầu xuống.
Sau khi nghe rõ rồi, sắc mặt anh đờ ra.
Cô đang gọi: Bắc Thâm…
Thanh âm nhỏ xíu, yếu ớt nhưng vẫn có thể vò nát trái tim anh.
Kiều Vân Tiêu nhớ lại những lời hôm nay bố nói với anh lúc ở bệnh viện vào lúc mẹ kéo Cố Sơ ra vườn hoa trò chuyện.
Bố dựa đầu vào giường, hỏi: “Con có dự định gì?”
Anh không hiểu.
“Con đang trách bố?”
“Không, con không hề.” Anh trả lời: “Có thể… chỉ là có duyên không có phận.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
