Nếu anh muốn, cô sẽ nằm trong căn phòng anh đã dày công chuẩn bị cho cô, chứ không phải như bây giờ, anh lại phải đưa cô về Tomson Riviera, trở về nơi ở của người đàn ông anh vẫn còn nghi ngờ.
Dìu cô nằm yên lên giường, anh lại lấy khăn lau sạch sẽ mặt cho cô.
Kiều Vân Tiêu biết từ nhỏ cô đã thích mặc đẹp, buổi tối không rửa mặt đi ngủ tuyệt đối là ác mộng của cô, thế nên anh lau từng cái một rất khẽ khàng và tỉ mỉ. Sau khi làm xong những việc ấy, anh kéo chiếc chăn mỏng lên, nhẹ nhàng đắp cho cô. Kiều Vân Tiêu không rời đi ngay mà ngồi bên cạnh giường, yên lặng ngắm cô.
Tháng tám sau khi lập thu, ban ngày bỗng ngắn hơn rất nhiều. Màn đêm cũng càng lúc càng sâu đậm, tôn thêm ánh trăng sáng rực. Rèm cửa chưa kéo, ánh sáng hiền hòa mặc sức trút vào phòng như rải lên nền đất một lớp bạc đã được ai vo vụn.
Lần đầu tiên anh gặp Cố Sơ, cô mới ba tuổi. Năm đó anh vừa từ nước ngoài trở về.
Anh sinh ra ở nước ngoài, ở lại đó tới khi hiểu chuyện. Về sau bố mẹ cho rằng anh vẫn phải tiếp nhận nền giáo dục cơ bản trong nước nên đã đón anh về nước. Trong buổi dạ tiệc hôm ấy, một đứa trẻ còn bé như anh đã làm quen với một Cố Sơ còn nhỏ hơn.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh cảm thấy Cố Sơ như một đóa hoa trong nhà kính, như một cô công chúa được nuông chiều như nhỏ. Ngày đó cô diện một chiếc váy công chúa màu trắng hồng, mái tóc đen dịu dàng mềm mại thả xuống bờ vai nhỏ, gương mặt bé nhỏ trắng tới mức khiến anh liên tưởng tới sữa bò. Cô rụt rè núp sau lưng mẹ nhưng vẫn lấp ló một nửa gương mặt ra, tò mò nhìn anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

