Đây là con đường cô đã chủ động lựa chọn, thế giới của người trưởng thành, không có chỗ cho nuốt lời và sai lầm.
Cố Sơ khóc đến mức bừng tỉnh giấc.
Khi mở mắt ra, nước mắt đã tèm lem cả gương mặt, gối cũng ướt đẫm cả một mảng.
Cô nằm im trên giường, nhìn chăm chăm lên trần nhà. Cảnh tượng trong mơ dần dần phai màu, ngoại trừ câu nói “Gia Duyệt, em phải tin anh, người anh yêu là em.” Câu nói này vẫn còn văng vẳng mãi bên tai, không sao xua đi được.
Rất lâu sau, Cố Sơ mới đảo đảo nhãn cầu, có chút động tĩnh. Cô ngồi dậy, mái tóc dài theo đó trượt xuống, che đi đôi vai trần. Xoa mặt một cái thật mạnh, lúc này cô mới hoàn hồn lại sau cơn mơ.
Năm năm trước, khi cô và Bắc Thâm chia tay, gần như ngày nào cô cũng mơ.
Năm năm nay, mỗi lần Bắc Thâm xuất hiện trong giấc mơ, gương mặt anh đều méo xệch đi vì thù hận, tái mét tới khó coi.
Cô sống trong những hồi ức và áy náy khổ đau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

