“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến Cố Sơ giật thót.
Cô đột ngột quay đầu lại, đối diện với nụ cười mỉm của người đàn ông.
“Bắc… Thần.” Cố Sơ phải rất cố gắng mới gọi được tên anh lên, răng hơi run rẩy, là sự căng thẳng vì quá sợ đánh mất rồi lại vô vàn kích động khi anh chưa rời xa. Cô há hốc miệng, lại hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Anh đi đâu chứ?” Lục Bắc Thần nhướng mày, nhìn cô có phần nghi hoặc.
Lúc này Cố Sơ mới tỉnh táo lại, lập tức đổi giọng: “À không… em hỏi anh đang làm gì ấy mà.”
Cô gạt đi hình ảnh Lục Bắc Thần trong giấc mơ.
Bây giờ anh đang đứng trước mặt cô một cách chân thực, cũng giống như vừa mới tỉnh lại chưa lâu, vừa tắm qua, nửa người trên để trần vẫn còn hương thơm của sữa tắm, mái tóc còn chưa khô, trước trán có mấy lọn tóc cụp xuống khiến gương mặt anh càng thêm góc cạnh. Anh chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng rãi, cơ bắp rắn chắc mặc sức thể hiện sức mạnh nam tính mạnh mẽ của anh. Đường nhân ngư thấp thoáng, những đường nét gợi cảm luôn khiến người ta tưởng tượng xa xôi.
“Đang làm bữa sáng.” Anh nói xong, lại liếc nhìn xuống chân cô, hơi nhíu mày: “Đi dép vào.”
Cố Sơ vội vàng làm theo.
Sau khi cô đi dép xong, bước ra ngoài, Lục Bắc Thần đã trở lại phòng ăn. Cố Sơ đi theo, đứng trước cửa ngắm anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

