Lớp sóng này nối lớp sóng kia, từ sự chậm rãi, kiên quyết ban đầu, tới cuối cùng là đạp bằng mọi sóng gió.
Là sóng biển đang thét gào.
Lớp sóng này nối lớp sóng kia, từ sự chậm rãi, kiên quyết ban đầu, tới cuối cùng là đạp bằng mọi sóng gió.
Gió biển càng lúc càng lớn.
Thổi đến mức mỏm đá cũng phát ra những tiếng vù vù, che lấp những tiếng hét và tiếng thở của Cố Sơ khi dạo chơi trên những tầng mây. Thế là âm thanh của cô lại càng thêm buông thả, hòa cũng tiếng sóng vỗ bờ đá.
Ánh trăng dường như bị thu hết ánh trăng, có thể là nó… cũng biết ngượng.
Nó bị tầng mây che khuất.
Sóng càng ngày càng cao.
Cô chỉ cảm thấy ngón tay mình đau nhức nhưng nhanh chóng bị người đàn ông nắm lấy, xoa dịu cái đau đớn do mỏm đá mang lại.
Lục Bắc Thần trở thành người chủ động. Anh nắm giữ tiết tấu của quá trình mưa gió bão bùng này, như một con báo. Còn cô như một chú mèo, chỉ là một chú mèo vừa mới chào đời.
Chút ánh trăng yếu ớt còn sót lại hắt lên sống lưng dài rộng của anh.
Hơi sáng lên.
Là mồ hôi của cả hai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
