Những con sóng ngầm không thể nhìn được bằng mắt thường, chìm giữa nước biển, cuộn trào dưới những mỏm đá, gầm gừ, gào thét , chỉ đợi một giây phút bất cẩn là có thể nuốt chửng tất cả.
Gió biển nổi lên, mặt biển dưới bầu trời đêm không còn bình yên. Những con sóng từ xa cuộn dâng, đập lên những mỏm đá lớn, làm bắn ra ngàn vạn bọt nước. Trăng thanh sao sáng, vừa khớp với hình ảnh thơ “Vầng trăng mọc giữa biển khơi”*
*Nằm trong bài thơ “Vọng nguyệt hoài viễn” của Trương Cửu Linh.
Cô cười, hỏi anh vì sao lại cảm ơn cô.
Anh ghé sát mặt lại gần cô, ánh mắt đậm sâu. Anh nói: Cảm ơn em đã yêu anh.
Chỉ có điều năm ấy bờ biển cuối cùng không thể lưu giữ lại quá nhiều kỷ niệm đẹp của hai người họ. Gió biển ập tới, cơn mưa lất phất kéo theo cả cái se lạnh. Anh kéo tay cô như đang chạy trốn khỏi biển khơi.
Rất nhiều lúc, Cố Sơ hoàn toàn không thích biển về đêm.
Dù trăng có sáng thế nào, nước biển vẫn đen như mực.
Đa phần biển về đêm đều khá yên bình, nhưng càng như vậy lại càng ẩn chứa nguy hiểm. Những con sóng ngầm không thể nhìn được bằng mắt thường, chìm giữa nước biển, cuộn trào dưới những mỏm đá, gầm gừ, gào thét , chỉ đợi một giây phút bất cẩn là có thể nuốt chửng tất cả.
Nhưng tối nay, gió biển thổi tung mái tóc dài của Cố Sơ. Cô giẫm chân lên bãi cát, chạy về phía những con sóng dâng trào. Là chiếc váy trắng dài, vạt váy cũng tung bay như mái tóc, để hở ra đôi chân nhỏ trắng trẻo như ngó sen, lớp băng trắng bọc quanh vết thương vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng.
Sau lưng cô là cả một mặt biển đen như mực, trên cao kia là vầng trăng sáng vằng vặc. Giữa ánh sáng và bóng tối, giữa trời đất và đại dương, hình bóng kiều diễm của Cố Sơ giống hệt như cô con gái thần Biển dưới ngòi bút của Andersen, đứng giữa muôn trùng sóng biển, hòa làm một với đất trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

