Rất nhiều thanh niên nam nữ tới Tăng Thổ An đều đạp xe tới con đường vòng tròn này, thân mật dựa vào nhau ngắm bình minh hoặc hoàng hôn.
Bên kia con đường vòng tròn chính là bãi biển, được nhuộm màu nắng như được rải lên một lớp vàng. Xa nữa chính là đường bờ biển, phản chiếu một khoảng ánh sáng rộng lớn nơi chân trời, trong veo sinh động. Rất nhiều thanh niên nam nữ tới Tăng Thổ An đều đạp xe tới con đường vòng tròn này, thân mật dựa vào nhau ngắm bình minh hoặc hoàng hôn. Cố Sơ thích nghe tiếng thủy triều lên hoặc có thể đi kèm với tiếng kêu của những chú hải âu, nhưng bây giờ, hải âu đã mất dạng từ lâu.
Chỉ còn lại những cặp tình nhân lác đác đang bắt cua trên bãi cát.
Cô cũng từng bắt.
Nhưng phải tới buổi tối bắt mới được, lúc ấy những chú cua nhỏ sẽ xuất hiện hoạt động, nhưng cho dù có bắt được, cô cũng lại thả hết, chẳng qua chỉ để tiêu khiển thời gian rảnh mà thôi.
Hoàng hôn đã lơ lửng quá nửa trên mặt biển, mặt biển cũng tựa như bùng cháy, đường chân trời đã nửa sáng nửa tối, bèn hắt một cái bóng tới. Bóng của cô và Lục Bắc Thần giống như một đoạn phim hắt xuống mặt đường. Gió biển thổi qua mang theo mùi tanh ngọt mát rượi.
Mái tóc dài của cô khẽ tung bay, có mấy sợi bay lên, lướt qua cằm anh. Anh bèn há miệng ngậm lấy đuôi tóc cô, có hương hoa thơm mát.
Người đàn ông sau lưng sững người.
Nhưng cũng rất nhanh lặng lẽ giảm tốc.
Lúc ấy cả người Cố Sơ mới ổn định lại. Cô thở hắt ra một hơi, khi lên tiếng thanh âm có chút oán trách: “Ban nãy chút nữa thì em bay ra ngoài đấy.”
Lục Bắc Thần cười khẽ: “Còn có anh mà, sẽ không để em gặp nguy hiểm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

