Giọng anh rất dễ nghe, trầm trầm, ấm áp, mê hoặc lòng người, sẽ khiến cô lạc lối trong khoảnh khắc. Nhưng sau đó cô nhanh chóng nhớ lại, phải chăng Tiêu Tuyết cũng đã từng mất hồn vì giọng nói này? Dù anh có là Lục Bắc Thần hay Lục Bắc Thâm, họ đều có một chất giọng đẹp, với họ là may mắn, với hai người con gái là tai họa.
Cô khẽ lắc đầu, cụp mắt xuống.
Gương mặt tuấn tú của Lục Bắc Thần đè xuống rất gần. Xung quanh gió nhẹ nổi lên, lá tùng vang tiếng xào xạc, có mùi tùng hương thanh nhã lan tỏa.
Anh khẽ cười: "Em luôn có rất nhiều câu hỏi."
"Nhưng đa phần anh đều không cho em câu trả lời." Cố Sơ dũng cảm nhìn thẳng vào đôi mắt cười của anh: "Ví dụ như... chuyện của Tiêu Tuyết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)