La Trì là một người thành thật, đã tin lời của Lục Bắc Thần thật, còn nói một cách cực kỳ nghiêm túc: "Nếu lần nào phản xạ có điều kiện của cậu cũng chuẩn xác được như thế thì tôi có thể an tâm hơn nhiều rồi."
Lục Bắc Thần không có nhiều phản ứng dư thừa, cũng không hồi đáp lời của La Trì. Cố Sơ ngồi bên cạnh, vô thức liếc nhìn gương mặt anh, bên dưới vẻ vô cảm kia không biết đang che giấu một sự sắc bén như thế nào. Đối với đoạn ký ức tối hôm đó tuy có một số khoảng trắng ngắn ngủi nhưng bây giờ chầm chậm hồi tưởng lại, ít nhiều vẫn tồn tại một chút cảm giác hình ảnh. Lúc cô nhào về phía anh, anh đã nhanh lẹ giơ súng lên, cánh tay không hề run rẩy. Phản ứng này và cảm giác khi nổ súng tuyệt đối không phải của phản ứng nên có của một người chưa bao giờ bắn súng. Cộng thêm động tác gọn ghẽ trước đó của anh khi đoạt lại súng từ tay Lưu Kế Cường, không hề hợp với miêu tả 'sức trói gà không chặt'.
Hồi đại học, cô chưa bao giờ thấy Bắc Thâm đánh nhau, thế nên không rõ nếu Bắc Thâm đối mặt với tình cảnh tối hôm đó sẽ làm thế nào. Nhưng người đàn ông trước mắt này thì cô biết rõ, có lẽ thứ che giấu trong cốt tủy không đơn giản như La Trì nghĩ.
Thái độ của Lưu Kế Cường không 'thân thiện' cho lắm, có lẽ vì vẻ ngoài có thê thảm, hoặc cũng có thể vì đã hết hy vọng, hắn hoàn toàn rũ bỏ vẻ nho nhã, lịch thiệp thường ngày. Khi đối mặt với nhân viên cảnh sát làm công việc ghi chép, nụ cười lạnh trên gương mặt hắn khiến người ta không khỏi rùng mình. La Trì không đích thân hỏi cung Lưu Kế Cường, anh ấy luôn quan sát tỉ mỉ. Thấy Lưu Kế Cường luôn đánh trống lảng, anh ấy bèn sốt ruột, ra lệnh vào micro: "Đừng để hắn ta nói lắm lời thừa như thế, mang chứng cứ lên, bắt hắn thành thật khai báo từ đầu tới cuối sự việc."
Đối với Lưu Kế Cường mà nói, sợi dây đàn vĩ cầm trên bức tranh đó được làm thành dây dắt chó là một điểm trí mạng, cảnh sát còn đem tài liệu mẫu răng của Khương Đinh ra. Đối mặt với màn thẩm vấn nghiêm khắc, Lưu Kế Cường cũng biết mình có quanh co thế nào đi nữa cũng vô ích, đành khai báo từ đầu tới cuối câu chuyện.
Từ lời khai của Lưu Kế Cường, kết hợp với khẩu cung của Bạch Đông và Thường Quân thì một vụ án được cánh nhà báo gọi là 'dây đàn ấm áp', nghiêm túc mà nói đã trở thành một vụ án chồng án liên hoàn. Người có tội thì luôn có lý do, người vô tội chưa chắc đã trong sạch, đây chính là nguyên nhân khiến vụ án này rối rắm phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)