Lúc Cố Sơ tỉnh lại, ánh nắng ban chiều rất rực rỡ. Loáng thoáng có tiếng ve kêu từ vườn hoa của bệnh viện vọng tới, thi thoảng cũng có những con gió nhẹ mang theo mùi gỗ phả vào mặt. Giây phút cô mở mắt, có mấy gương mặt vây xung quanh. Có Hứa Đồng, có Cố Tư, còn có dì, nhất thời khiến cô ngỡ rằng mình vẫn còn ở Quỳnh Châu. Cô hơi nghiêng đầu, trước ô cửa sổ chạm trổ hoa theo phong cách phục cổ Thượng Hải, có một người đàn ông cao lớn đứng ngược chiều ánh sáng. Thấy cô đã tỉnh, anh vẫn chỉ đứng im ở đó, nhìn cô mỉm cười, khi đôi môi hơi cong lên khiến người ta như chìm đắm trong nụ cười ấy.
Cô lập tức nhớ ra một số chuyện.
Nơi ngoại ô phía Đông, cách xa đô thị phồn hoa, tại căn biệt thự hào hoa bị cảnh sát vây kín, trong một khung cảnh mà ánh sáng đã bị bóng đêm nuốt chửng, ánh trăng lạnh ngắt rải đầy mặt đất khiến nhãn cầu đau đớn, Lưu Kế Cường ngã xuống đất, nét mặt hung tợn. Hắn giãy giụa lục khẩu súng trong người ra... Cố Sơ bất chợt rùng mình, cô đã nhớ lại toàn bộ.
Một cơn đau nhói lên từ cánh tay truyền tới, tầm mắt cô dừng lại trên cánh tay quấn băng trắng, bỗng dấy lên cảm giác may mắn khi chết hụt. Cô chỉ bị thương ở cánh tay thôi sao?
Bên tai là tiếng khóc thảm thiết của dì Sầm Vân: Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi. Con nói xem, sao lại ngốc nghếch như thế hả, sao lại nghĩ quẩn mà nhào tới như vậy? Ra viện rồi lập tức về nhà với dì, không được phép làm công việc nguy hiểm này nữa.
Đầu cô ong ong.
Nhưng trong lòng thì sáng như gương. Không phải cô nghĩ quẩn mà lúc đó cô suy nghĩ quá rộng.
Hứa Đồng kéo Sầm Vân qua một bên, khuyên bà đừng có la lối om sòm. Cố Tư ngồi gần Cố Sơ nhất. Thấy cô mở mắt, nước mắt của nó lập tức rơi xuống. Nó không nói câu nào, chỉ lặng lẽ khóc. Cố Sơ giơ tay xoa xoa gò má con bé, mỉm cười, thấy nó không sao cô cũng yên tâm.
Người đàn ông bên cửa sổ bước đến. Anh cũng lặng im, đưa tay xoa đầu Cố Sơ, trong ánh mắt anh nhìn cô đong đầy xót xa. Cố Sơ cảm nhận được nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh, còn có mùi hương thuộc về riêng anh. Chính trong khoảnh khắc này, không hiểu sao, tuy anh không nói gì nhưng cô có thể cảm nhận được tâm trạng của anh. Cũng dần dần, mùi hương của anh trở nên thân thuộc với cô, mùi nắng trong ký ức dường như mỗi lúc một xa.
Lục Bắc Thần nhìn cô rất lâu, sau đó gọi bác sỹ.
Ngay sau đó lại là một cuộc kiểm tra tổng thể, có tới năm, sáu y tá.
Lúc Lục Bắc Thần đi làm các thủ tục có liên quan, Cố Sơ cũng xuống giường, cùng Hứa Đồng ra vườn hoa đi dạo, tắm ánh nắng.
Bệnh viện buổi chiều trở nên yên ắng, đa phần các bệnh nhân nhập viện cũng đang nghỉ trưa, cực hiếm những tiếng ồn ào. Trong vườn hoa cũng không nhiều người, thi thoảng thấy có y tá đẩy bệnh nhân ra ngoài hít thở không khí, cũng có những người nhà cùng người thân của mình ngồi dưới bóng cây trò chuyện. Hứa Đồng chọn một bóng râm, dẫn Cố Sơ tới ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


