Rất nhiều lúc, động tác vô thức của con người sẽ cứu mạng, giống như việc Cố Sơ giơ tay giật một cái ấy, nếu không có sợi dây dính líu, khả năng phản kích Lưu Kế Cường là rất lớn. Nhưng về sau Lục Bắc Thần lại nói với cô rằng, động tác đó của cô không phải là vô thức, là dũng cảm. Cụ thể là gì thật ra Cố Sơ cũng không thể nói rõ, hoặc cũng có thể nói tình hình khi đó quá hỗn loạn, cô đã không còn sức để tổng kết động cơ phía sau 'việc làm chính nghĩa' của mình nữa.
Tốc độ đoạt lại súng của Lục Bắc Thần cực nhanh. Cố Tư đứng bên nhìn cũng ngây ngốc luôn. Cố Sơ chỉ cảm thấy bên tai như có tiếng gió lướt qua, mấy lọn tóc trước trán theo gió đung đưa. Khi nhìn xuống, khẩu súng đó đã nằm trong tay Lục Bắc Thần, anh lập tức nhằm thẳng trán của Lưu Kế Cường. Lưu Kế Cường nằm rạp dưới đất, nhất thời cả người cứng đờ.
Cô cảm nhận mình đang nằm trong lòng người đàn ông, anh ôm chặt lấy cô bằng một tay, tay kia cầm súng nhanh chóng giơ lên, có hai tiếng súng gần như vang lên đồng thời. Cố Sơ không còn phân biệt được phương hướng, mơ hồ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Lưu Kế Cường.
Khi La Trì đưa một nhóm người xông vào trong biệt thự, vị trí lồng ngực Lưu Kế Cường đang chảy máu, còn có một viên đạn bắn xuyên qua bàn tay cầm súng của hắn, máu cũng đang ào ạt chảy. Cố Tư hết hồn hết vía, ôm đầu cứ thể ngồi xổm bên cầu thang gào thét. Lục Bắc Thần ôm Cố Sơ trong lòng, gào lên với La Trì: "Xe cấp cứu!"
Tất cả mọi việc, Cố Sơ đều có cảm giác. Đầu cô đã choáng váng, nặng nề. Cô cố gắng ngước lên nhìn anh, giơ tay chạm vào chiếc cằm sạch sẽ của anh, nhưng có dùng sức thế nào trước mắt vẫn xuất hiện hai cái bóng chồng lên nhau. Cô cảm thấy lồng ngực của anh thật rắn chắc. Anh ôm cô rất sít sao. Trước khi mất đi ý thức, nỗi lo chôn sâu trong lòng cô cuối cùng đã bật ra khỏi cổ họng.
Cô lẩm bẩm hỏi: "Anh... từng hẹn hò Tiêu Tuyết sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)