Trịnh Tây Tây đẩy anh ra: “Em thử nhiệt độ trán anh xem có sốt không, anh mới giở trò lưu manh á.”
“Ồ, vậy thử được chưa?” Cố Duẫn kiên nhẫn hỏi.
“Không.” Trịnh Tây Tây hơi không tự tin: “Cảm giác nhiệt độ của chúng ta gần giống nhau, chắc không sốt, hay em xuống lầu mua nhiệt kế nhé.”
Trịnh Tây Tây: “…”
Nhưng người anh trai này có vẻ thật sự không sao nên Trịnh Tây Tây không quản anh nữa.
Kết quả ngày hôm sau, khi Trịnh Tây Tây thức dậy, cô thấy Cố Duẫn ngồi trên sô pha đang hắt hơi, sau đó nhìn cô một cách rất vô tội, bình tĩnh nói: “Anh bị cảm.”
Trịnh Tây Tây: “…”
Trịnh Tây Tây đi tới: “Hôm qua anh đã nói gì.”
“… Có lẽ đến tối anh mới bị cảm.” Cố Duẫn cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cho bản thân: “Không nghiêm trọng đâu.”
“Đã như này rồi anh còn nói không nghiêm trọng.”
Trịnh Tây Tây xuống lầu mua nhiệt kế, nhân tiện mua bữa sáng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)