Trịnh Tây Tây lập tức nhớ đến đánh giá của Cố Duẫn về Lương Dụ… đầu óc có vấn đề.
Bây giờ người đầu óc có vấn đề này đang bám theo cô, quyết tâm đi nhờ xe.
Trịnh Tây Tây đang rối rắm giữa việc bỏ rơi anh ấy và có thể bỏ rơi anh ấy không thì phía trước truyền đến tiếng nói của Cố Duẫn: “Tây Tây.”
Trịnh Tây Tây đi vệ sinh quá lâu, Cố Duẫn sợ cô xảy ra chuyện nên đến tìm, có vẻ không có chuyện gì xảy ra, nhưng bên cạnh cô lại có thêm một người đàn ông đeo khẩu trang.
Cố Duẫn mặt vô cảm nhìn Lương Dụ, nói với Trịnh Tây Tây: “Lại đây.”
Trịnh Tây Tây đã cảm nhận được một luồng khí lạnh từ Cố Duẫn, cô lập tức chạy tới.
Trịnh Tây Tây lắc đầu như trống bỏi: “Không quen.”
“Anh yên tâm, tôi và Trịnh Tây Tây là tình bạn trong sáng.” Lương Dụ giải thích: “Tôi đi nhờ xe, hai người chỉ cần đưa tôi đến đường Nam Bình là được.”
Trịnh Tây Tây: “…”
Thật sự nếu không biết đầu óc Lương Dụ có vấn đề thì cụm từ “tình bạn trong sáng” này nghe rất lạ lùng.
Cố Duẫn cười một tiếng, xoay người đi về phía bãi đỗ xe.
Trịnh Tây Tây theo sau, cẩn thận nắm tay áo anh: “Bọn em gặp nhau ngoài phòng vệ sinh, anh hai của anh ấy đi rồi, anh ấy không có xe nên nhất quyết phải qua đây đi nhờ.”
Cô nói thêm: ”Em và anh ấy thật sự không có quan hệ gì, từ lần trước anh bảo em giữ khoảng cách với anh ấy, em chưa nói với anh ấy câu nào cả.”
“Anh biết.” Cố Duẫn nói: “Nếu không em cho rằng em còn có thể bay nhảy giống bây giờ sao?”
Trịnh Tây Tây:?
Cố Duẫn: “Anh sẽ nhốt em trong phòng tối, không cho em ra ngoài, không cho em nghe điện thoại, em muốn ăn hoặc uống nước chỉ có thể gọi anh, sau đó xin anh cho em ăn…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)