Trịnh Tây Tây ngồi trong nhà, cái nồi từ trên trời rơi xuống.
Cô cảm thấy Tằng Ngữ đang ám toán cô.
Cái gì mà chuyện lẽ ra nên xảy ra nhưng vẫn chưa xảy ra!
Hôm qua bọn cô… Còn ôm nhau ngủ, mặc dù vì thế nên Cố Duẫn bị cảm.
Lại quay về phía trước, hai người còn… Còn hôn.
Nhưng cô không thể giải thích, không có việc gì thì ai nói mấy cái này trong nhóm?
Cô không nói nên lời mà gửi một dấu ba chấm.
Trịnh Tây Tây:〘…〙
Trịnh Tây Tây:〘Tằng Ngữ cậu giải thích cho tớ lời cậu vừa nói có ý gì đi?〙
Tằng Ngữ:〘Là nghĩa trên mặt chữ mà, chẳng lẽ, hai người… cái đó…?〙
Tằng Ngữ gửi một biểu tượng cảm xúc.
Sau đó cô ấy nói:〘Cho tớ nói thêm một câu cuối cùng.〙
Tằng Ngữ:〘Tớ rất bội phục anh Cố nhà cậu, thật đấy.〙
Tằng Ngữ:〘Có một mỹ nữ xinh đẹp về cả khuôn mặt và dáng người như cậu bên cạnh, lại sống chung một mái nhà mà có thể nhịn không hạ thủ.〙
Tằng Ngữ:〘Anh ấy có phải… Sẽ không?〙
Trong khoảng thời gian ngắn, trong nhóm rất yên tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)