Trên thực tế, hôm nay Cố Duẫn có gì đó không đúng, nhớp nháp.
Cố Duẫn ôm cô vào lòng, ngậm lấy môi cô, hôn thật sâu, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, như muốn làm cô tan chảy.
Trịnh Tây Tây bị anh làm ngạt thở, duỗi tay đẩy anh ra nhưng hai tay bị Cố Duẫn nắm lấy, chỉ có thể tiếp tục đáp lại nụ hôn của anh.
“Tây Tây.
” Qua một lúc lâu, Cố Duẫn thở hổn hển nói: “Gặp được em thật tốt.
”
“Em cũng vậy.
” Trịnh Tây Tây bị hôn đến cả người nhũn ra, giọng nói cũng mềm mại.
Cô nghĩ nếu không gặp được Cố Duẫn, chắc chắn cô sẽ không như bây giờ, ngày nào cũng cảm thấy vui vẻ.
Có lẽ tính cô sẽ càng ngày càng buồn chán, cũng có thể càng ngày càng thu mình lại, sẽ không có ai chiều chuộng cô như Cố Duẫn.
“Thích em.
” Cố Duẫn nói.
“Em… Em cũng…” Trịnh Tây Tây nhỏ giọng nói.
“Cũng cái gì?” Cố Duẫn không tha cho cô.
“Cũng, cũng thích anh.
” Mặt Trịnh Tây Tây đỏ đến mức muốn ứa máu.
“Ừm, anh biết.
” Nói xong anh lại hôn cô tiếp.
Trịnh Tây Tây: “…”
Đỗ Phong đích thân đến công ty gửi thiệp mời cho Cố Duẫn, trên thiệp mời viết tên cả hai người Cố Duẫn và Trịnh Tây Tây.
Thấy những người xung quanh đang đính hôn và hẹn hò nên người vẫn còn độc thân – Trần Minh Viễn đề nghị tổ chức tiệc độc thân trước khi Trần Minh Viễn đính hôn vào ngày 1/11, mọi người ai cũng phải đến.
Bốn người bọn họ thật sự đã lâu không tụ họp, đầu tiên là Đỗ Phong và Trịnh Hoài có người yêu, sau đó Cố Duẫn xuất ngoại, sau đó Trịnh Hoài có người yêu bị người nhà phát hiện, gia đình không đồng ý, anh ấy bị kẹp giữa bạn gái và gia đình, cả tinh thần và thể xác đều mệt mỏi, bây giờ không biết thế nào rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)