Đáng thương cho Trịnh Tây Tây vốn muốn đi làm bài tập, ngoan ngoãn đúc hai quyển sách giáo khoa, sách bài tập trong cặp, nhưng đã qua một tiếng cô vẫn không viết được mấy chữ.
Trịnh Tây Tây đã gặp kẻ thù trong sự nghiệp học tập của mình, chính là người anh trai vẫn luôn khiến cô mất tập trung bên cạnh.
Nhưng bài tập về nhà bao giờ làm cũng được, Trịnh Tây Tây chỉ đơn giản thu sách vở, cùng vẽ tranh với Cố Duẫn, vẽ đến… Một lời khó nói hết.
Đây chắc chắn là lần bị bôi đen nhan sắc tệ nhất từ trước đến giờ của anh.
Đương nhiên Trịnh Tây Tây cũng biết cô vẽ không đẹp, cô nói vậy là cố ý trêu anh, cô xé bức tranh đó đi: “Để em vẽ bức mới.”
Trịnh Tây Tây cầm tờ giấy lên vẽ lại, vẽ vài nét lại nhìn Cố Duẫn một chút, sau đó cầm tẩy và bút chì sửa.
Nếu không xem tranh mà chỉ xem phong thái và dáng vẻ vẽ tranh của cô thì nhan sắc rất tương thích.
Đương nhiên trên giấy lại không giống vậy, bản gốc ít nhất còn mạch lạc nhưng bản này sửa đi sửa lại, kết quả càng sửa càng xấu.
Cố Duẫn không dám nhìn thẳng, nói với cô: “Ngồi lại đây đi.”
Trịnh Tây Tây không biết anh muốn làm gì nhưng cô vẫn ngoan ngoãn chuyển chiếc ghế cạnh Cố Duẫn, lại gần.
Cố Duẫn rút vở ra, đặt giữa hai người, nói: “Đưa tay đây.”
“Hả?” Trịnh Tây Tây đưa tay phải ra.
Cố Duẫn cúi người nắm tay cô: “Em đừng cử động, anh dạy em vẽ.”
“Ồ.”
Cố Duẫn nắm tay Trịnh Tây Tây, quyết định dạy cô cách vẽ một soái ca như thế nào, chứng minh nhan sắc của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)