Cố Duẫn miễn cưỡng buông tay.
Mặt Trịnh Tây Tây là mặt trái xoan, hình dáng rất đẹp, lúc sờ rất mềm, thật sự rất giống miếng đậu hũ trắng nõn.
Trịnh Tây Tây ép Cố Duẫn ngồi vào góc, cô ngồi cạnh Cố Duẫn, sau đó Tằng Ngữ và Phạm Tri Tri ngồi cùng nên ghế không còn chỗ.
Bây giờ Tằng Ngữ và Phạm Tri Tri đứng lên hát, lập tức có một hàng ghế trống.
Vì thế có người ngồi xuống, đối diện với Trịnh Tây Tây hình như muốn nói chuyện với Cố Duẫn.
Nhưng thấy Trịnh Tây Tây ngồi ở đây, cậu ấy hơi lo lắng, nhìn lại đây mấy lần, không dám tùy tiện nói chuyện với Trịnh Tây Tây.
Trịnh Tây Tây tò mò hỏi Cố Duẫn: “Vừa nãy các anh nói gì thế?”
Sao dáng vẻ nhớ mãi không quên bạn trai cô vậy, không phải để ý thật chứ?
Với vẻ ngoài của anh trai cô, có vẻ… không phải không thể?
Trịnh Tây Tây lặng lẽ nắm chặt cánh tay Cố Duẫn, thậm chí không truy cứu chuyện anh vừa véo mặt cô.
“Nói cho bọn họ một chút về việc Cố Thị tuyển nhân sự, bọn họ có người muốn đến Cố Thị thực tập.” Cố Duẫn thuận miệng đáp.
“Vậy thôi sao?” Trịnh Tây Tây hoài nghi hỏi.
“Hả?” Cố Duẫn nhìn qua.
Trịnh Tây Tây bừng tỉnh, đột nhiên nhận ra anh trai mình là một ông chủ lớn, loại người nào cũng muốn tiếp cận tạo quan hệ với anh để nói chuyện.
Cơ hội bọn họ có thể trực tiếp thu thập thông tin từ Cố Duẫn thật sự không nhiều, khó trách ánh mắt tỏa sáng, hại cô vô cớ lo lắng một lúc.
Trịnh Tây Tây yên lòng, Cố Duẫn nhìn vẻ mặt xuất sắc của cô, buồn cười nói: “Nếu không em cho rằng bọn anh nói chuyện gì? Nói về đôi tất thối?”
“Vậy anh hỏi chưa?” Trịnh Tây Tây hỏi: “Tính tình thế nào, bạn cùng phòng thấy thế nào.”
“Nhưng mà mấy chuyện này cũng không thể chỉ nghe một phía.” Trịnh Tây Tây nói thêm: “Tham khảo thôi là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)