Một nam tử mặc trường bào màu đen nhìn quanh, khi phát hiện cả người tiểu công chúa ướt đẫm nằm trên mặt đất, ánh mắt bỗng sáng lên. Hắn phất tay gọi tên tiểu đồng phía sau tới, cất giọng không lớn không nhỏ.
“Đi, mau đi, đi gọi người hầu trong cung! Bất kỳ ai cũng được, cứ nói... cứ nói công chúa rơi xuống nước, chủ tử nhà ngươi là ta đã xuống nước cứu công chúa, mau mau đi gọi đi!”
Đợi tiểu đồng đi khỏi, nam tử kia ngửa mặt lên trời cười: “Không ngờ Địch Ngôn ta lại có kỳ ngộ thế này, vị cao nhân kia nói quả không sai, lần sau nên mang thêm chút bạc đến hiếu kính.”
Nói xong liền nhảy xuống hồ nước.
...
Phía sau hòn non bộ.
Tạ Tự Sơ dịu dàng nhìn cảnh tượng trước mắt, nghe tiếng “bùm” khi Địch Ngôn nhảy xuống nước, ý cười dịu dàng từ đáy mắt hắn không giấu giếm mà đong đầy, Cơ Triệt ở bên cạnh lại bắt đầu run bần bật.
Tự Sơ cười càng dịu dàng, thì càng chứng tỏ có kẻ sắp gặp họa.
Nghĩ đến đây, Cơ Triệt dùng đôi mắt hồ ly hung hăng lườm Địch Ngôn vừa mới bò lên từ bờ hồ.
Địch Ngôn có rắp tâm gì bọn họ không bận tâm, nhưng việc nẫng tay trên công lao cứu người thế này, thật sự là quá mức đê tiện.
Chẳng qua chỉ là tên thứ tử không ra gì của phủ Địch thừa tướng, nhờ vả Địch tướng mới có được một chức quan vô dụng, mấy trò trộm gà bắt chó đã làm quen tay. Kẻ như vậy, cũng dám động đến người của Tự Sơ sao?
Chuyện này nếu rơi vào đầu hắn, hắn nhất định cũng sẽ không tha cho Địch Ngôn, huống hồ là Tự Sơ?
Nghĩ vậy, Cơ Triệt nhìn về phía Tạ Tự Sơ, chỉ thấy quần áo hắn vẫn còn nhỏ nước do vừa mới lên khỏi hồ, vẻ dịu dàng quanh thân lại càng đậm thêm, dáng người cao thẳng như ngọc, đuôi mắt hơi cong lên, khẽ cười nhìn Địch Ngôn.
...
Sáng sớm hôm sau.
“Khụ...”
Sở Ánh Chi chậm rãi mở bừng mắt, đập vào mắt là bức rèm lụa mỏng màu xanh non móc chỉ bạc, xúc cảm từ tấm đệm êm dưới thân cũng vô cùng quen thuộc, là súc tơ tằm thượng hạng duy nhất mà Tây Vực tiến cống.
Mọi thứ quá đỗi quen thuộc, nàng chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, đây chính là tẩm cung nơi nàng đã sống mười mấy năm.
Nàng kiềm chế sóng to gió lớn trong lòng, cố ý ho khan thành tiếng lớn hơn một chút.
Trong lòng nàng đã lờ mờ suy đoán, nếu thật sự đúng như nàng nghĩ, thì rất nhanh sẽ biết ngay thôi.
Gần như chỉ trong chớp mắt, cung tỳ hầu hạ bên giường đã bị kinh động.
Một giọng nói đã lâu không nghe thấy vang lên: “Công chúa tỉnh rồi, mau đi gọi thái y.”
Sở Ánh Chi lặng lẽ nhìn cung tỳ đang bước về phía mình, dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi, mặc cung trang màu lam nhạt, lúc này trên khuôn mặt thanh tú ấy tràn đầy vẻ nôn nóng cùng trách móc, nỗi xót xa giữa hàng lông mày càng in hằn sâu đậm.
Đây là Thanh Tuệ, cung tỳ đã bầu bạn bên nàng từ nhỏ.
Đời trước, vào khoảnh khắc nàng khô dầu cạn lửa, Thanh Tuệ đau buồn tột độ, ưu tư thành bệnh, nhưng vẫn kiên trì ngày đêm túc trực bên cạnh nàng, cứ thế mà tự vắt kiệt thân thể, cuối cùng lại ra đi còn sớm hơn cả một kẻ mang trọng bệnh như nàng.
“Thanh Tuệ...” Nàng không kìm được cất tiếng, giọng nói đã nghẹn ngào, hốc mắt ửng đỏ rớt xuống vài giọt lệ, nghiễm nhiên biến thành dáng vẻ chọc người thương tiếc.
Những lời “trách móc” Thanh Tuệ vốn định thốt ra cũng bị dáng vẻ đáng thương này của Sở Ánh Chi cắt ngang, đành bất đắc dĩ bưng chung trà nhuận họng bước tới.
Giọng điệu đã dịu đi chút ít, nhưng miệng vẫn không buông tha người: “Khóa Thu cung kia là nơi nào, sao công chúa dám đi một mình. Đi một mình thì thôi đi, cớ sao lại còn đến gần cái hồ dơ bẩn đó? Giờ thì hay rồi, nếu không nhờ đại công tử phủ Thừa tướng cứu giúp, Thanh Tuệ sợ là đã vĩnh viễn không còn được gặp công chúa nữa.”
Nói đến đây Thanh Tuệ nghẹn ngào: “Thanh Tuệ mới ra khỏi cung có một ngày, công chúa đã khiến người ta không yên lòng như thế.”
Tự biết đuối lý, Sở Ánh Chi vùi đầu, ngoan ngoãn lắng nghe Thanh Tuệ răn dạy trước mặt. Mấy năm nay, bề ngoài các nàng xưng hô chủ tớ, nhưng thật ra, Thanh Tuệ chẳng khác nào tỷ tỷ của nàng.
Chỉ là khi nghe nhắc đến đại công tử phủ Thừa tướng, đôi mắt đang ngậm ý cười của nàng khựng lại một nhịp, như vừa xua tan đi lớp sương mù mờ mịt, đôi mắt sáng long lanh làm nũng hỏi: “Thanh Tuệ, ta không nghe rõ, là ai đã cứu ta?”
“Đại công tử phủ Thừa tướng, con trai của Địch tướng - Địch Ngôn. Khi đó hắn tình cờ đi ngang qua nơi ấy, thấy trong nước có người kêu cứu liền không chút do dự nhảy xuống, đến lúc cứu lên được rồi mới biết đó là công chúa ngài. Tuy nói nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng Địch công tử này quả thật là một bậc chính nhân quân tử, dẫu có mạo phạm chút lễ nghĩa, nhưng cũng chẳng có gì quan trọng bằng mạng sống của công chúa.”
Sự tán thưởng trong lời nói của Thanh Tuệ khiến khóe mắt Sở Ánh Chi nhuốm ý cười, nàng đưa trả chung trà nhuận họng, giống như vô tình hỏi: “Thanh Tuệ, công tử kia mặc trang phục thế nào?”
“Trường bào màu đen.”
“Ồ...” Sở Ánh Chi rũ mi mắt, nhưng ngày đó ở trong nước người nàng nhìn thấy... là mặc màu nguyệt bạch mà.
Hơn nữa, nàng còn tận mắt nhìn thấy tiểu công tử của mình. Người khác nhận sai thì thôi đi, nhưng là tiểu công tử, sao nàng có thể nhận sai được? Tên Địch Ngôn kia, đúng là to gan lớn mật, vô sỉ tột cùng!
Lại chẳng biết từ khi nào, Thế tử phủ Thừa Ân Tạ Tự Sơ đã biến thành đại công tử nhà Địch tướng - Địch Ngôn rồi.
Luận tướng mạo, luận tài học, luận gia thế, Địch Ngôn có điểm nào so được với tiểu công tử của nàng. Dám làm ra hành động thế này, chẳng lẽ chuyện nàng rơi xuống nước... có bàn tay nhúng vào của Địch phủ?
Nghĩ vậy, ánh mắt nàng lại càng thêm dịu dàng, khẽ cười nũng nịu nói: “Thanh Tuệ, ngươi còn nhớ hôm qua ta ăn vận thế nào không?”
“Đương nhiên là nhớ rõ, nếu không phải bọn tỳ nữ đó không hiểu quy củ, sao dám mặc cho công chúa bộ cung phục màu chính hồng kia. Hoàng thượng ban thưởng là một chuyện, thế nhưng...”
Sở Ánh Chi khẽ cười chờ nha hoàn ngốc nghếch trước mặt phản ứng lại.
“Thanh Tuệ, trong cung này có mấy người được mặc cung phục màu chính hồng? Ngươi nói xem, hắn bảo không biết người trong hồ là ai, vậy bộ cung bào màu chính hồng kia của ta, chẳng lẽ lại không nhìn thấy rõ mồn một sao.”
Không đợi Thanh Tuệ “phản bác”, Sở Ánh Chi đưa mắt nhìn về phía ngự y đang quỳ ngoài rèm châu.
“Bảo họ đều lui ra ngoài đi, thân thể ta không có gì đáng ngại, để ta nghỉ ngơi thêm một lát.”
Dứt lời, nàng ra hiệu cho thị nữ bên cạnh buông rèm giường xuống.
Thanh Tuệ vội vàng ngăn lại: “Công chúa, thân thể người!”, nhưng khi chạm phải đôi mắt ngậm cười làm nũng kia của Sở Ánh Chi, rốt cuộc vẫn phải nuốt lại nửa câu sau vào bụng.
Sở Ánh Chi hài lòng nhìn qua bức rèm che bóng dáng Thanh Tuệ khép cửa lui ra ngoài, ngay sau đó ánh mắt liền thay đổi. Niềm vui sướng từ khóe mắt ửng đỏ lan tỏa ra, lướt qua đôi má xinh xắn và khóe môi khẽ nhếch.
Bởi vì rơi xuống nước, sắc môi có hơi trắng bệch. Lúc này dính chút nước trà thấm ướt, trong lòng lại vui sướng, khiến vành môi cũng khẽ run rẩy.
Nàng đã trọng sinh!
Nàng trọng sinh đúng vào khoảnh khắc rơi xuống nước đó. Cảm giác ngạt nước kia chân thực đến thế, đáng lẽ nàng phải nhận ra từ sớm mới phải.
Kiếp trước nàng không biết bơi, lần rơi xuống nước này trực tiếp cướp đi nửa cái mạng của nàng. Nàng cứ thế mà phải nằm tĩnh dưỡng trên giường bệnh cả một tháng trời, không những bỏ lỡ lễ cập kê, mà từ đó về sau thân thể cũng lưu lại một đống mầm bệnh.
Nhưng lần này, nàng có thể cảm nhận được, thân thể nàng không hề khó chịu. Điều này chẳng phải chứng tỏ, sau khi trọng sinh nàng hoàn toàn có thể thay đổi mọi chuyện sao!
Một niềm vui sướng khó tả trào dâng trong lòng nàng.
Đời trước nàng chỉ có một điều tiếc nuối, nếu ông trời đã cho nàng thêm một cơ hội, lần này nàng nhất định phải...
Bù đắp mọi tiếc nuối!
Nàng muốn cứu tiểu công tử của nàng... Tuyệt đối không, tuyệt đối không thể, lại khiến chính mình phải ân hận cả đời nữa.
Ngay khi nàng đang suy tính cặn kẽ, bên ngoài liền truyền đến tiếng động.
Nghe trận thế lớn như vậy, nàng lặng lẽ rúc khuôn mặt nhỏ tái nhợt vào trong chăn gấm. Vừa có chút mong chờ, lại vừa đầy thấp thỏm.
Sống lại một đời, được gặp lại phụ hoàng, nàng không biết nên dùng thái độ gì. Đời trước nàng đã nhận hết mọi ân sủng, nửa tháng nàng triền miên trên giường bệnh kia, tóc phụ hoàng cũng bạc đi nhiều. Đáng tiếc đến khoảnh khắc cuối cùng lại không được nhìn thấy phụ hoàng...
Không, không đáng tiếc! Bây giờ nàng đã được trọng sinh, đời này nhất định sẽ không lặp lại bi kịch của kiếp trước. Nàng sẽ không ra đi sớm ở tuổi mười tám, chỉ cần tránh đi những mưu hèn kế bẩn kia, kiểu gì cũng có thể bầu bạn bên phụ Hoàng đến lúc tuổi già.
Chẳng kịp suy nghĩ quá nhiều, nàng đã cảm giác được bên mép giường có người đi tới. Ngay sau đó, tiếng cười của An công công bên người phụ hoàng liền truyền vào tai nàng: “Tiểu công chúa đây là đang làm gì, trùm chăn gấm kín mít thế kia thì còn ra thể thống gì nữa, còn không mau chui ra hành lễ!”
Ngập ngừng một lát, một tràng cười hào sảng đầy nội lực vang lên.
“An Sơn, ngươi thấy con bé giữ lễ nghĩa bao giờ chưa. Trùm lâu như vậy, cũng không sợ bị cái chăn này làm cho ngộp thở sao.”
Nam tử mặc long bào chắp tay sau lưng đứng đó, mỉm cười nhìn nữ nhi đang quấn chặt chăn trước mặt.
Sở Ánh Chi vốn định ăn vạ thêm một lát, nhưng phụ hoàng đã lên tiếng, nàng có thế nào cũng không tiện trốn trong chăn mãi.
Nàng khẽ cựa quậy thân mình, lặng lẽ kéo tấm chăn trên người xuống một chút, lộ ra một khuôn mặt nhỏ tái nhợt. Dưới hàng lông mi dài cong vút là đôi mắt long lanh ngấn nước, lúc nàykhuôn mặt vốn trắng như ngọc càng không có lấy một tia hồng hào, hoàn toàn là một dáng vẻ vô cùng đáng thương.
“Phụ hoàng.” Giọng nàng nho nhỏ, chất giọng kiều diễm mềm mại thường ngày vì hôn mê nửa ngày mà trở nên hơi khàn, khi cất tiếng gọi nhẹ nhàng còn chớp chớp đôi mắt đẫm nước, hệt như con mèo nhỏ thích làm nũng nhất vẫn nuôi trong điện ngày thường.
“Biết sai rồi sao, con cũng biết là mình đã hôn mê nửa ngày rồi? Thân thể còn chưa biết ra sao, ngự y đã bị con đuổi ra ngoài, xem ra là ngày thường trẫm quá nuông chiều con rồi.”
“Nữ nhi biết sai rồi.”
“Vương thái y, còn quỳ ở đó làm gì? Mau tiến lên bắt mạch cho công chúa đi.” An công công tiến lên một bước, vung phất trần cán ngọc trắng. Ông ta tiếp lời Hoàng đế nhắc nhở ngự y, cũng thuận thế hóa giải bầu không khí cho tiểu công chúa vài phần.
Sở Ánh Chi đương nhiên là ngoan ngoãn mượn bậc thang An công công đưa cho mà bước xuống, ngoan ngoãn vươn bàn tay trắng trẻo mềm mại ra, còn không quên chớp mắt làm nũng với phụ hoàng.
Ngự y cũng vô cùng biết ý nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, long thể của công chúa không có gì đáng ngại. Mấy ngày nay chỉ cần uống chút thuốc khử hàn, vài ngày sau điều dưỡng lại là khỏe.”
Sắc mặt Hoàng đế lúc này mới dịu đi, hướng ánh mắt nhìn ra ngoài rèm châu một cái.
Thanh Tuệ vội vàng dẫn thái y và cung tỳ lui xuống.
“Ánh Chi, nói cho phụ hoàng nghe, hôm qua sao con lại rơi xuống nước?”
Sở Ánh Chi chớp mắt, chuyện kiếp trước đã quá đỗi xa xôi, khoảnh khắc nàng trọng sinh ở đời này là đang ở trong hồ. Nhưng làm sao lại rơi xuống nước... Nàng giấu đi ý cười vụn vặt vào đáy mắt, cong khóe mắt làm nũng đáp: “Phụ hoàng, nữ nhi nhớ không rõ nữa rồi...”
Hoàng đế bất đắc dĩ, gõ cực nhẹ lên trán nàng một cái: “Người sắp đến tuổi cập kê rồi, mà vẫn hồ đồ như vậy. Thế này thì sau khi xuất giá, không biết sẽ còn khiến trẫm phải lo lắng bao nhiêu nữa.”
“Có phụ hoàng ở đây, ai dám ức hiếp nữ nhi chứ!” Nàng nói đầy hiển nhiên, vẻ nũng nịu xen lẫn chút ngạo khí.
“Nha đầu con...” Hoàng đế khẽ cười, đứa con gái này coi như đã bị ngài chiều hư thật rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
