Trong mắt nam tử rõ ràng hiện lên ôn nhuận, ngay cả một tia dư vị thanh nhã nơi đuôi mắt đều phảng phất mang theo ba phần ý cười, lại khiến người ta lạnh toát sống lưng ngay giữa cảnh xuân tháng ba ấm áp này.
Khóe miệng Cơ Triệt trễ xuống, nhìn hai người còn lại, cười nhạo một tiếng.
Bọn họ tự biết mình ăn chơi trác táng đến cực điểm, nhưng vị công tử nhìn như thanh nhã ôn nhu trước mắt này, mới là kẻ có tâm địa tàn nhẫn và cứng rắn nhất.
Cũng coi như là tiểu công chúa xui xẻo đến tột cùng, lại gặp phải những kẻ ăn chơi trác táng như bọn họ. Nếu là gặp được người bình thường, mưu kế của kẻ nào đó hôm nay xem như đã thất bại.
Nhưng trớ trêu thay người bắt gặp lại là bọn họ.
Hôm nay trong cung có cung yến, nơi này hẻo lánh hoang vắng vô cùng, ngoại trừ bóng người lén lút đụng phải trên đường kia, quanh đây ngoài mấy người bọn họ ra thì không còn ai khác. Nếu không có bọn họ, tiểu công chúa rơi xuống nước ở đây ắt hẳn phải chết.
Nhưng thân phận bọn họ khó xử, quả thực là không thể cứu. Ván cục này táo bạo, màn kịch rơi xuống nước này nhất định chỉ là sự khởi đầu. Nếu ai xuống nước cứu tiểu công chúa, rắc rối theo sau mới thực sự bắt đầu.
Nghĩ vậy, Cơ Triệt nhìn về phía Tạ Tự Sơ, chỉ thấy hắn ngậm cười ôn nhu nhìn mặt nước, khóe mắt hơi cong lộ ra vẻ thanh nhã và ấm áp.
Thầm thở dài trong lòng, trông cậy vào ai cũng không nên trông cậy vào Tự Sơ, người tuyệt đối sẽ không cứu người ở đây chính là hắn. Huống hồ, sự ôn nhu kia của Tự Sơ đều chỉ là tính cách ngụy trang bên ngoài...
Chỉ là đáng tiếc cho tiểu công chúa kiều quý này, ngay cả âm thanh gọi ra khi giãy giụa cũng đều mềm ấm và kiều ngọt như thế.
Gợn nước phảng phất đã dao động đến cạn kiệt, tiếng sặc nước giãy giụa của tiểu công chúa cũng càng thêm yếu ớt.
Cơ Triệt thở dài, nhìn về phía đằng xa đang ồn ào náo động xuyên qua lớp lớp tường cung, giờ phút này cung hầu đều đang ở chỗ cung yến kia, lúc này đi tìm đã không còn kịp nữa. Hắn xoay người định cùng đồng bạn rời đi, lại trợn to hai mắt ở ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Vạt áo màu nguyệt bạch bên cạnh bay lên, nhẹ nhàng đạp lên đỉnh non bộ rồi lao thẳng xuống nước, một lần nữa, dáng người như du long tạo nên gợn sóng trên mặt hồ, cũng đánh vỡ sự bình tĩnh trong lòng bọn họ.
Tạ Tự Sơ xuống nước rồi!
Đi cứu tiểu công chúa?
“Khương Tống, Khương Khương!” Con ngươi Cơ Triệt nhìn về phía đồng bạn ngập tràn vẻ khó tin , sau khi nhìn nhau, cả ba người đều ngẩn ra mất nửa khắc.
Khương Khương đấm một quyền lên hòn non bộ, một tiếng “Phanh” vang lên khiến cả ba người đều bừng tỉnh lại.
“Tạ Tự Sơ hôm nay làm sao vậy?” Cơ Triệt nhỏ giọng nói với vẻ nghi hoặc, nhìn về phía bóng người dưới hồ, mày bắt đầu nhíu lại.
Người không có khả năng cứu người nhất ở đây rõ ràng là Tự Sơ...
“Khương Tống, vì sao ngươi không đi? Lúc này nếu là ngươi đi, Tự Sơ liền không cần phải đi, ngày thường ngươi không phải thích nhất là cứu mấy con mèo con chó sao, hôm nay cớ sao ngươi lại không cứu tiểu công chúa kiều quý này?”
Nghe Cơ Triệt cái gì cũng dám nói, mặt Khương Tống đỏ bừng, đạo lý trong lòng quả thực không thốt nên lời.
Khương Khương cũng từ trong cơn kinh ngạc phản ứng lại, nhíu mày cẩn thận đánh giá bốn phía, thấy hai người kia vẫn còn đang “đùa giỡn”.
“Lúc nào rồi, mấy chuyện này để xong việc rồi hẵng nói. Lúc này, Tự Sơ đã xuống nước, quyết không thể để người khác nhìn thấy. Người xung quanh hẳn là đã bị dọn sạch sẽ, Khương Tống, ngươi theo ta đi điều tra một phen nữa. Cơ Triệt, ngươi đi cản cung hầu bên ngoài, tuyệt đối không thể để người khác bước vào viện này.”
“Được.”
...
Khi Tạ Tự Sơ nhảy xuống nước, ý cười ôn nhu trên mặt liền thu lại vài phần, đôi mắt đan phượng hơi nheo lại một chút. Hắn nhìn về phía Sở Ánh Chi đang bị rong rêu quấn lấy.
Lúc này, trong miệng nàng vẫn còn gọi ba chữ kia, cả người bị rong rêu lôi kéo chìm xuống đáy hồ. Giống như con bướm yếu ớt bị tơ nhện quấn chặt, xương hồ điệp ở khoảnh khắc rơi xuống ấy gần như bị bẻ gãy, kết hợp với dung nhan kiều diễm nhu mỹ tạo nên một vẻ đẹp ngập tràn bệnh trạng.
Hắn không hề do dự, bơi thẳng về phía Sở Ánh Chi.
Sở Ánh Chi vẫn còn lưu lại chút ý thức mỏng manh, cảm nhận được cảm giác ngạt thở ập tới từ bốn phương tám hướng.
Đám rong rêu quấn lấy không muốn buông tha cho vị mỹ nhân mảnh mai quý giá, nàng chỉ có thể giãy giụa trong nước, dần dần trở nên vô lực.
Bộ cung bào màu đỏ thắm trên người bị nước thấm ướt phảng phất giống như dòng máu đang chảy, mắt thấy bản thân sắp bị mớ rong rêu quấn chặt kéo hẳn xuống vực sâu, phía xa đột nhiên có một bóng người bơi về phía nàng.
Trong lúc ý thức mơ hồ, Sở Ánh Chi chỉ nhìn thấy một vệt trắng lướt qua, rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa, giữa cơn ngạt thở tột cùng thong thả mà thống khổ khép lại hai mắt.
Người nọ ôm chặt lấy nàng.
Một cảm giác quen thuộc khó hiểu dâng lên trong lòng Sở Ánh Chi.
Trong cơn hoảng hốt nàng cảm thấy, mọi thứ trước mắt cùng với lần rơi xuống nước năm ấy quá đỗi tương đồng.
Không khỏi lại nhớ tới tiểu công tử của nàng.
Nếu như cảm xúc của người sau khi chết thật sự chân thật đến thế, nàng ngỡ rằng mình sẽ có cơ hội gặp lại tiểu công tử của mình.
Vì thế nàng cố nén đau đớn, mở hai mắt ra.
Ở trong nước nhìn không được rõ lắm, nhưng có ai lại không nhận ra người mình đã ái mộ mười mấy năm chứ?
Nàng cảm nhận được có thứ gì đó từ hốc mắt mình rơi thẳng xuống, hòa vào làn nước đủ để bao trùm cả người nàng.
Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang chậm rãi tiếp cận mặt nước, một cái liếc mắt kia khiến nàng đột nhiên sinh ra sức lực, ngay khoảnh khắc nhìn thấy, những ngón tay trắng nõn gắt gao túm chặt lấy vạt áo người đang ôm nàng.
Là tiểu công tử mà nàng đã thấu tỏ tình yêu cả một đời.
...
Sau khi rời khỏi mặt nước, Tạ Tự Sơ ôm chặt Sở Ánh Chi.
Hắn nhìn về phía hòn non bộ, thấy không có bóng người nào, vẻ ôn nhu ngưng đọng trên người liền tan đi vài phần.
Quen biết nhiều năm, thấu hiểu lẫn nhau, ba người kia hẳn là đã đi an bài sự tình phía sau rồi.
Tạ Tự Sơ nhẹ nhàng đặt người trong ngực xuống mặt đất, lúc này, ánh mắt xưa nay luôn mang theo ý cười có lệ lại vương ba phần dò xét.
Khoảnh khắc định rời đi, lại phát hiện trên cổ tay thình lình xuất hiện một bàn tay trắng nõn.
Tạ Tự Sơ khẽ nhướng mày, động tác ngả ngớn này đặt trên khuôn mặt ôn hòa như ngọc của hắn, cũng chỉ càng tăng thêm vài phần ôn nhu lưu luyến.
Nhìn về phía Sở Ánh Chi, tiểu công chúa yếu ớt nằm đó, khuôn mặt nhỏ nhắn mảnh mai tựa như bạch ngọc trong suốt, mái tóc đen mượt vũ mị tùy ý xõa tung bên người, đôi tay mềm mại trắng muốt như tuyết dưới sự tôn lên của mái tóc đen lại có vẻ phá lệ câu nhân, sự nhu mỹ ấy càng khiến người ta sinh thêm vài phần xót xa.
Hắn đầy hứng thú nhìn tiểu công chúa đang nằm trên phiến đá lạnh lẽo, nếu không phải giữa mày còn khẽ nhíu lại một độ cong rất nhỏ, nhìn qua liền giống như một người mãi mãi không thể mở mắt ra được nữa.
Nhưng bàn tay này... vẫn là nắm chặt vô cùng.
Đúng lúc này, từ hòn non bộ bên cạnh truyền đến tiếng còi, Khương Khương ngẩng đầu ra hiệu.
Nàng không còn sức để chống đỡ tiếp, khoảnh khắc buông tay ra cũng là lúc hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Tạ Tự Sơ nhìn hai vệt đỏ trên cổ tay, lại nhìn đôi tay mềm mại rủ xuống của nàng, khẽ nắm lại dư vị xúc cảm trơn mịn ban nãy. Ánh mắt hắn sâu thẳm.
Hắn đứng dậy, vẫn mang dáng vẻ ôn nhu như cũ, chậm rãi bước về phía hòn non bộ.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn bước vào non bộ, lại thấy Cơ Triệt đột nhiên ra dấu tay “im lặng” với hắn.
Ánh mắt hắn nhạt đi, nhìn về phía hướng mà Cơ Triệt đang chỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
