“Thật sự không lên phía trước cùng phụ hoàng sao?”
“Như thế không hợp lễ nghĩa, nữ nhi đứng ở phía sau xem là được rồi.” Nửa canh giờ chỉ đủ trang điểm qua loa, Sở Ánh Chi chỉ mặc một bộ y phục màu trắng trơn, châu ngọc trên đầu cũng chỉ cài hai ba chiếc.
Hoàng đế gật đầu, trong lòng lại thấy vô cùng buồn cười. Nha đầu này không biết lại đang ủ mưu ma chước quỷ gì đây, từ khi nào lại biết vì dăm ba cái lễ nghi này mà nhún nhường cơ chứ.
Sở Ánh Chi xuyên qua lớp rèm mỏng nhìn về phía trước.
Dưới ngai vàng chói lọi, một nam tử mặc hắc y có khuôn mặt khá đoan chính đang dập đầu.
“Thần tham kiến Hoàng thượng.”
Địch Ngôn khó nén được vẻ hưng phấn trên mặt, bước đi hôm qua quả nhiên hữu dụng. Nếu thật sự có thể mượn chuyện này để cưới được tiểu công chúa, sau này còn lo gì quan lộ không hanh thông!
“Hôm qua chính khanh là người đã cứu Ánh Chi sao?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, hôm qua khi thần tình cờ đi ngang qua hồ, thấy bọt nước bắn tung tóe. Trong lúc nhất thời bất chấp lễ nghĩa liền nhảy xuống cứu người, lên đến bờ rồi mới phát hiện đó là công chúa. Xin Hoàng thượng trách phạt, thân làm tổn hại đến danh tiết của công chúa, thần nguyện ý chịu trách nhiệm.”
Nghe đến đây, Sở Ánh Chi nhướng mày, khóe miệng khẽ nhếch cười. Nàng còn thắc mắc tại sao tên này lại phải nẫng tay trên công lao cứu người của tiểu công tử, hóa ra là đang nhắm vào nàng.
Thật là... ngu xuẩn mà.
Quả nhiên, nàng nhìn thấy phụ hoàng đã nhíu mày, một tên thứ tử của phủ Thừa tướng, thế mà dám to gan dùng danh tiết của công chúa để uy hiếp đòi cưới hỏi...
Lại nghe thấy phụ hoàng nói: “Ái khanh sốt sắng cứu người, việc không hợp lễ nghĩa xét về tình cũng có thể tha thứ. Người đâu, ban thưởng.”
Nàng mỉm cười xoay người, phen này phụ hoàng không cự tuyệt, hẳn là muốn đến hỏi ý kiến nàng rồi. Nàng còn muốn tra xem Địch phủ có liên can gì tới chuyện nàng rơi xuống nước hay không, lúc này vẫn nên rời đi trước thì hơn.
Sao lại có thể gặp được chàng ở đây chứ, nàng chỉ để Thanh Tuệ trang điểm qua loa đúng một khắc, lúc này châu ngọc trên đầu cũng chẳng phải thứ đẹp nhất trong tráp! Càng không cần phải nói đến bộ váy áo màu trắng trơn này...
Làm sao có thể để tiểu công tử nhìn thấy dáng vẻ này của nàng được.
Nàng tuyệt đối không thể đi ra ngoài!
Vậy mà chưa đợi nàng kịp phản ứng, một kẻ mặc trường bào màu đen đã bước đến trước cây cột đỏ, đi thẳng về phía bên kia.
Cái giọng nói chói tai đáng ghét kia lại vang lên.
“Ây da, tiểu gia xem đây là ai nào! Đây chẳng phải là Thế tử phủ Thừa Ân cùng với ba tên tiểu tùy tùng của hắn sao, thế nào, những tháng ngày lêu lổng đã đủ rồi nên đám công tử bột giờ cũng biết đến xin xỏ chức quan sao?”
Tạ Tự Sơ nhạt nhẽo liếc mắt nhìn qua, ý cười vương vấn trên môi cũng ngưng bặt, vẻ ôn nhuận quanh thân như một lớp sương mù dày đặc, khiến người ta không sao nhìn thấu được dáng vẻ ẩn sâu trong đó.
Địch Ngôn chính là ngứa mắt với cái dáng vẻ quân tử nho nhã này của Tạ Tự Sơ, vừa rồi lại được ban thưởng làm cho to gan lớn mật, liền lớn tiếng châm chọc: “Cả ngày cứ làm bộ làm tịch, ra vẻ thanh cao, dối trá tột cùng!”
Cơ Triệt đứng bên cạnh không nhịn được nữa: “Địch Ngôn, ngay cả hạng người như ngươi cũng dám nói Tự Sơ sao, khắp kinh thành này ai mà chẳng biết cái chức quan kia của ngươi là do đi ‘xin xỏ’ mà có, đến con chó còn biết không đi cướp đồ của người khác...”
Ý là hắn đến con chó cũng không bằng.
Địch Ngôn nổi giận, nghĩ đến thái độ của Hoàng đế trong Ngự thư phòng, việc cưới công chúa nhất định đã nắm chắc phần thắng, liền không kìm được uy hiếp: “Các ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ đi, nội trong vài ngày tới tiểu gia đây sẽ làm phò mã, mà người ta cưới lại chính là vị tiểu công chúa được sủng ái nhất. Đắc tội với ta thì không có kết cục tốt đâu, nếu biết điều, mau xin lỗi gia đi!”
Sở Ánh Chi trốn sau cây cột, đột nhiên phát hiện mình tự dưng có thêm một “phò mã”: ?
Góc áo trắng vốn đã bước ra ngoài nửa bước, nhưng cuối cùng, Sở Ánh Chi vẫn dừng lại.
Đôi mắt xưa nay luôn phảng phất ý cười của nàng trở nên trầm mặc, nhìn bóng dáng thanh dật của tiểu công tử cách đó không xa.
Tên Địch Ngôn kia đáng hận, kiêu ngạo đến cực điểm, nhưng lúc này nàng không tiện bước ra ngoài.
Vẫn chưa phải thời cơ.
Địch Ngôn không đáng sợ, đáng sợ là Địch tướng phía sau hắn. Địch phủ rốt cuộc đóng vai trò gì trong sự việc rơi xuống nước lần này, hiện giờ vẫn chưa nhìn rõ, cẩn thận một chút, chớ bứt dây động rừng.
Cuối cùng nhìn tiểu công tử một cái, nàng xoay người rời đi.
Thanh Tuệ thấy tiểu công chúa mới đi chưa đầy một canh giờ đã trở về, đuôi mày nhướng lên mang theo vẻ tức giận, vội hỏi: “Công chúa, sao người lại mang dáng vẻ này, ngàn vạn lần đừng tức giận mà ảnh hưởng thân thể. Thanh Hà, mau đi bưng chén trà lạnh tới cho công chúa.”
Sở Ánh Chi nhận lấy chén trà Thanh Hà đưa tới, ánh mắt nhạt đi đôi chút. Đột nhiên nàng thấy trên bàn đặt một tấm thiệp.
Tấm thiệp kia vô cùng tinh xảo, chất giấy thượng hạng khoan hãy bàn tới, chữ khải trâm hoa nhỏ nhắn trên mặt giấy đều được viết bằng loại mực trộn kim phấn.
Nàng rất đỗi tò mò, sự xa hoa lãng phí như vậy làm nàng cảm thấy có chút quen thuộc: “Thanh Tuệ, đây là thứ gì?”
“Hồi bẩm công chúa, là thiệp mời do Trưởng công chúa phái người đưa tới, nói là ba ngày sau muốn tổ chức thưởng viên trong phủ, nên theo thường lệ đưa tới cho công chúa.”
Thanh Tuệ cố ý nhấn mạnh hai chữ “theo thường lệ”, sự bất đắc dĩ trong mắt nồng đậm đến mức Sở Ánh Chi cũng không thể bỏ qua.
Nàng sờ sờ mũi, chẳng qua là năm nào Trưởng công chúa cũng mời, nhưng nàng chưa từng đi lần nào sao...
Chuyện này có thể trách nàng sao... Từ nhỏ đến lớn, nàng được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu, với vị tỷ tỷ luôn luôn thanh lãnh này thật sự không thân thiết. Năm nào Trưởng công chúa cũng tổ chức yến hội, gần như mời tất cả mọi người, nàng mới không muốn...
Đột nhiên như nghĩ ra điều gì, ánh mắt nhìn về phía tấm thiệp mời trên bàn của nàng cũng trở nên nóng bỏng.
Không! Nàng nguyện ý đi!
“Thanh Tuệ, mau chuẩn bị y phục và trang sức đi dự tiệc cho ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
