Vương Dung Dữ gương mặt trái xoan, mắt hạnh nhân, môi căng mọng, trời sinh đã mang nét tươi cười, tính ra cũng là một tiểu mỹ nhân. Nhưng so với Vương Chỉ Khê thì chỉ có thể gọi là thanh tú. Một khi hai tỷ muội mặc y phục giống hệt nhau, chẳng phải lại càng làm nổi bật vẻ đẹp của nhị tiểu thư sao?
Thấy vú nuôi tức giận, hai nha hoàn thì buồn bã, Vương Dung Dữ chỉ cười:
“Đổi cái khác là được thôi. Vô Ưu, đi lấy vật liệu.”
Vô Ưu lập tức đi lấy, vú nuôi thôi oán trách nhưng vẫn lo:
“Thế ngày mai tiểu thư mặc gì đây?”
“Chẳng phải còn bộ áo bào lụa vàng nhạt chưa từng mặc sao? Lấy bộ đó.” Vương Dung Dữ nói thản nhiên: “Ngày ngày phải lo mặc gì, đeo gì... Thật đúng là nỗi phiền muộn xa hoa.”
Ánh lửa bập bùng hắt lên tường. Vương Dung Dữ cầm mảnh lụa trắng, bút lông chấm mực, lưu loát viết bài thơ Nguyên Tiêu của Tô Vị Đạo, thi nhân đời Đường:
Hỏa thụ ngân hoa hợp, tinh kiều thiết tỏa khai.
Ám trần tùy mã khứ, minh nguyệt trục nhân lai.
Du kỹ giai nùng lý, hành ca tận lạc mai.
Kim ngô bất cấm dạ, ngọc lậu mạc tương thôi.
Nàng đặc biệt thích câu “tinh kiều thiết tỏa khai”. Viết xong, ngắm nghía thành phẩm, nàng gật gù:
“Đem đế của hoa đăng lại đây.”
“Tiểu thư, chỉ có hai màu đen trắng, có phải hơi đơn điệu quá không?” Vô Bệnh dè dặt.
“Đem ấn của ta lại... Ừ, cái ấn Tuân Thảo Cư Sĩ ấy.” Vương Dung Dữ nói.
Một con dấu đỏ in xuống chỗ cuối trang, khi nhấc lên, cả mảng chữ đen lập tức thêm một vết son đỏ nổi bật, nét uyển chuyển như lá huyên, càng làm bút tích thêm phần sinh động.
“Rất tốt.” Nàng gật đầu hài lòng.
Chữ viết của nàng, chẳng phải khoe khoang, nhưng kiếp trước vốn đã yêu thích, kiếp này lại chăm chỉ khổ luyện. Nghĩ bụng, nếu đem chữ này quay về hiện đại, e cũng bán được cả trăm vạn.
Vú nuôi đặt chiếc đèn sang một bên, vừa làm vừa nói:
“Mỗi năm, đám thiếu gia trong nhà đều tìm cách đoán xem trong muôn vàn hoa đăng ngoài phố, cái nào là của tiểu thư rồi mang về. Năm nay cái này lại càng dễ đoán.”
“May mà vú nhắc ta, ta phải treo một câu đố thật đơn giản hơn.” Vương Dung Dữ cười nói: “Tam ca năm nào cũng tìm thấy đầu tiên, nhưng chưa lần nào đoán được câu đố, nhìn mà thấy tội.”
Sáng sớm ngày rằm tháng Giêng, trời trong xanh nhưng khí trời vẫn lạnh buốt vì tuyết vừa tan. Sửa soạn xong, Vương Dung Dữ đi sang viện tổ mẫu thỉnh an.
Có tiểu thư kiêu ngạo cách hai, ba viện cũng phải ngồi kiệu mềm để mấy phụ nhân vạm vỡ khiêng. Còn Vương Dung Dữ thì chỉ thong dong đi bộ. Nàng vốn sợ say kiệu, lại chưa từng bó chân, đi lại tự do là chuyện bình thường.
Lão thái thái vừa chuẩn bị dậy, Vương Dung Dữ hơ ấm tay xong mới bước vào, tự tay chải tóc cho bà. Lão thái thái liền nắm lấy tay cháu, thấy lòng bàn tay nàng ấm áp mới yên lòng:
“Hôm nay lại đi bộ tới sao? Có ướt giày không?”
“Không ạ. Người hầu quét tuyết rất cẩn thận, suốt đường đi không hề có vết nước.” Vương Dung Dữ đáp.
Lão thái thái quay đầu ngắm cháu gái: áo váy lụa vàng nhạt viền lông hồ trắng, búi tóc thường ngày, chỉ cài một chiếc trâm ngọc nhỏ. Đẹp thì đẹp, nhưng hơi đơn sơ.
“Trâm ngọc của con nhỏ quá. Thái Thảo, ra kho của ta lấy bộ trang sức trân châu Đông về đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

