“Ngày mai Nguyên Tiêu, cô nương mặc bộ váy gấm đỏ thêu vàng, trăm bướm xuyên hoa, bên ngoài khoác áo ngắn lông hồ trắng, có được không ạ?” Vô Ưu bưng giá y phục đến hỏi.
Vương Dung Dữ liếc qua rồi gật đầu. Vú nuôi vẫn không yên tâm, nhìn kỹ thêm vài lần rồi nói:
“Đợi Vô Bệnh về, biết ngày mai nhị tiểu thư mặc gì, rồi mới định.”
“Năm nay, ba cô nương đều may y phục mới giống hệt nhau. Mấy ngày nay chưa thấy nhị tiểu thư mặc bộ trăm bướm xuyên hoa, chắc mai cũng sẽ chọn bộ đó thôi.” Vương Dung Dữ vừa cầm thoại bản vừa đáp.
Chữ phồn thể nàng vốn không quen, so với chữ viết dọc còn thấy khó chịu hơn. May mà trong đầu có thể tự động chuyển sang giản thể, đọc mười mấy năm cũng coi như quen dần.
“Cô nương làm hoa đăng hình bướm, lại khéo hợp với bộ y phục kia.” Vô Ưu đáp, rồi cùng vú nuôi treo y phục trở lại.
Cho nên, dù chỉ là trò chơi con trẻ, trong lòng ai cũng ít nhiều so bì. Lâu dần, việc treo đèn Nguyên Tiêu lại thành chuyện chẳng to cũng chẳng nhỏ. Nhà nào cũng dốc sức làm thật khéo, còn phải giấu giếm, sợ người khác bắt chước.
Ấy vậy mà trong phủ họ Vương, hai tỷ muội lại khăng khăng làm hoa đăng giống hệt nhau, thật hiếm thấy.
May mà ai nấy đều hiểu rõ tình hình trong nhà, lòng tự hiểu. Cùng mẹ sinh ra còn so đo, huống chi khác mẹ.
Năm nay, Vương Dung Dữ tự tay làm một chiếc hoa đăng hình bướm. Nàng dùng kim tuyến bạc quấn quanh lụa sa, tạo thành đôi cánh bướm chao liệng quanh chụp đèn, giương cánh như muốn bay, sống động tựa thật. Trên chụp đèn trắng còn vẽ thêm những cánh bướm hư hư thực thực, xa gần đan xen, khiến ngay cả bản thân nàng cũng thấy hài lòng.
Ngày tháng nơi cổ đại dài dằng dặc, chẳng có mấy trò tiêu khiển. Thế mà bất giác, nàng lại học được không ít ngón nghề. Nếu có ngày đầu thai quay về hiện đại, hẳn sẽ bị gọi là “nữ hoàng thủ công”, tay nghề chắc chắn bậc thầy.
Vô Bệnh từ ngoài trở về. Đợi người ấm lên mới tiến lại gần, sắc mặt chẳng mấy tươi. Vú nuôi lập tức hỏi:
“Không dò được ngày mai nhị tiểu thư sẽ mặc gì sao?”
Vô Bệnh lắc đầu:
“Nhị tiểu thư cũng chọn bộ gấm đỏ thêu bướm.”
Trong lòng vú nuôi thoáng rúng động:
“Thế còn hoa đăng nhị tiểu thư làm thì sao?”
“Là bướm.” Vô Bệnh đáp gọn.
Vú nuôi vỗ đùi đánh chát:
“Đúng là khéo đến mức trời định! Từ năm kia đến nay, năm nào cô nương làm gì, nhị tiểu thư cũng bắt chước làm y hệt. Năm nay mình đã đề phòng kỹ, vậy mà vẫn trùng hợp thế này!”
“Trùng thì trùng thôi.” Vương Dung Dữ thản nhiên: “Ta với nhị muội tâm ý tương thông, anh hùng thường nghĩ giống nhau.”
“Cô nương ơi, chuyện này không đơn giản thế đâu.” Vú nuôi sốt ruột: “Khéo một lần còn tạm, chứ năm nào cũng vậy, rõ ràng là cố tình muốn đè ép cô nương. Khác gì mỗi mùa phu nhân đều may y phục cho các tiểu thư giống hệt nhau, cuối cùng nổi bật mỗi nhị tiểu thư thôi!”
Nhị tiểu thư ấy chính là Vương Chỉ Khê, con gái đích thứ hai của Vương thiên hộ Cẩm y vệ, nhỏ hơn Vương Dung Dữ một tuổi, là kế đích nữ.
Mẹ của Vương Dung Dữ chỉ ba ngày sau khi sinh nàng đã mất. Một tháng sau, kế phu nhân đã nhập phủ, rồi sinh ra Vương Chỉ Khê.
Các tiểu thư con nhà danh giá phần nhiều đều xinh đẹp. Nhưng Vương Chỉ Khê lại còn đẹp đến mức mê người. Tuổi còn nhỏ mà đã lộ vẻ khuynh quốc khuynh thành, tương lai chắc chắn rực rỡ khó ai bì kịp. Từ bé, nàng đã nổi danh khắp xa gần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

