Năm Vạn Lịch thứ năm, khi hoàng đế vừa tròn mười lăm tuổi, bắt đầu đích thân xử lý chính sự.
Khi ấy, thủ phụ đại học sĩ Trương Cư Chính dâng tấu: “Bệ hạ nay đã tự mình nắm việc triều chính, thần xin bệ hạ hạ lệnh cho nội giám tuyển chọn hiền nữ bổ sung hậu cung, chọn người có dung nhan xuất chúng, thông minh hơn người để giữ ngôi trung cung.”
Năm Vạn Lịch thứ sáu, ngày mười bốn tháng giêng. Trời còn tờ mờ sáng đã lác đác tuyết rơi, suốt một ngày đến tận chiều tối tuyết mới ngừng.
“Cô nương, Tết Nguyên Tiêu còn chưa tới đâu.” Vú nuôi nhẹ giọng nhắc. Cô nương nhà mình điều gì cũng tốt, chỉ là tuổi còn nhỏ mà đã hay thở dài. Người xưa nói, thở dài nhiều sẽ khiến may mắn bay mất.
Vương Dung Dữ chỉ ậm ừ một tiếng, rồi bước đến giường La Hán. Trong phòng lò than hồng đỏ rực, ấm áp từ sáng đến tối. Giường La Hán trải gối mềm, vừa ngả xuống đã thấy êm ái lún người. Nha hoàn đến tháo trâm vòng, thay giày mềm, dâng trà nóng, lại có người xoa chân hầu hạ.
Xuyên không thành tiểu thư khuê các của đại gia tộc, quả thật chẳng thiếu thứ gì để hưởng thụ.
Đúng vậy, vị trưởng nữ đích xuất của Vương thiên hộ Cẩm y vệ, Vương Dung Dữ, bên ngoài là dáng vẻ khuê tú đoan trang, nhưng trong lòng lại là một nữ nhân hiện đại tự do. Nguyên do thế nào chẳng rõ, chỉ biết ở kiếp trước nàng chết vì bệnh, nhắm mắt rồi mở mắt ra đã thành hài nhi trong bụng mẹ, đang giãy giụa để chào đời.
Không uống canh Mạnh Bà sao? Đây là vận khí kiểu gì vậy?
Trong cơn mơ hồ, nàng thấy ánh mặt trời chói lòa, bàn tay bà đỡ vỗ mạnh vào lưng. Tiếng khóc oa oa bật ra trong vô thức, xen lẫn tiếng bà đỡ vừa cười vừa rơi lệ chúc mừng mẫu thân nàng:
“Chúc mừng phu nhân, là một tiểu thư xinh đẹp. Phu nhân đã toại nguyện rồi.”
Ba ngày sau khi nàng chào đời, mẹ nàng mất vì kiệt sức.
Mọi người trong phủ không hề che giấu điều gì, nên dù còn nhỏ nàng vẫn tận mắt chứng kiến cảnh mẫu thân sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy, thậm chí còn lo liệu cả hôn sự cho nàng, rồi an nhiên nhắm mắt buông xuôi.
Từ đó, nàng gác bỏ hết những ảo tưởng non nớt, chỉ biết sống theo khuôn phép, làm một tiểu thư nhà quan. Có thêm ký ức kiếp trước cũng chẳng giúp nàng sống dễ dàng hơn. Bề ngoài thế giới này có vẻ cổ xưa, nhưng sâu trong nội viện lại rối ren phức tạp, không phải một người hiện đại đơn thuần như nàng có thể ứng phó. Nàng chỉ có thể thận trọng từng lời ăn tiếng nói.
Giả lâu ngày thành thật, đến mức chính nàng cũng dần biến thành một cô gái cổ đại. Không trách Mao Chủ tịch từng nói: phải cảnh giác với “viên đạn bọc đường” bởi sống trong cảnh cơm no áo ấm quá lâu, ý chí con người cũng dễ bị bào mòn.
Vương Dung Dữ muốn thở dài, nhưng liếc thấy vú nuôi đang phủi áo choàng ở gian bên, nàng sợ bị nghe thấy nên hơi thở dài đến môi lại nuốt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

