Năm xưa, khi Vương Vĩ đi dẹp giặc biển, bao chiến lợi phẩm đều được ông ta đưa vào kho của lão thái thái, tích góp tới nay vẫn còn. Vương Dung Dữ để mặc cho tổ mẫu trang điểm, đợi bà vui lòng, nàng khẽ lắc lắc cổ, chỉ thấy trên người nặng thêm chẳng dưới hai cân.
Vương Vĩ là người đất Nghiêu Dao. Sau khi phụ thân qua đời, ông kế thừa chức bách hộ Cẩm y vệ. Vốn là người khôn khéo, giỏi giang, lại nhiều phen dẹp giặc Oa ở Giang Chiết, lập không ít công lao. Nhờ vậy được thăng lên chức thiên hộ, rồi điều về kinh thành nhận nhiệm vụ. Hơn mười năm cần mẫn gây dựng, nay đã có thể sắm cho cả nhà một tòa viện rộng bốn dãy ngay trong hoàng thành, cả nhà lớn nhỏ đều hưởng sung túc phú quý.
Nguyên phối của Vương Vĩ là Trương thị, cũng xuất thân Cẩm y vệ, đôi bên thanh mai trúc mã, vợ chồng tình thâm. Trương thị sinh cho ông ba con trai, nhưng đến khi sinh con gái thì chẳng may qua đời sau ba ngày lâm bồn. Vương Vĩ đau đớn khôn nguôi, song vì con nhỏ trong nhà, chỉ một tháng sau ông buộc lòng cưới thêm vợ mới.
Người vợ kế là con gái một tú tài sa sút, tính tình có phần cầu kỳ kiểu cách. Tuy đối với con riêng của chồng không mấy thân thiết, nhưng cũng chẳng quá hà khắc. Huống hồ bà sinh cho Vương Vĩ hai con gái, nên ông vẫn dành cho bà đủ thể diện.
Năm nay Vương Vĩ đã ngoài bốn mươi, vì quanh năm luyện võ nên vóc dáng vẫn còn khá tốt. Đi bên cạnh ông là Thôi thị, mặc áo bào cổ tròn màu tím sẫm, váy ngắn màu đen, ngũ quan còn lờ mờ thấy nét đẹp thuở trẻ, nhưng nếp nhăn nơi chân mày khóe mắt lại kể rõ vẻ nghiêm khắc của bà ta.
Sau lưng Vương Vĩ là ba người con trai, từng người đều cao không kém ông, đi theo phía sau như một bức tường. Đằng sau nữa là con dâu và cháu nội, che kín mít.
Sau lưng Thôi thị dĩ nhiên là Vương Chỉ Khê và Vương Phù Thường trong y phục mới trăm bướm xuyên hoa gấm đỏ. Thân hình của Vương Chỉ Khê uyển chuyển, ngang lưng buộc dải ngọc, dù là áo dày mùa đông cũng vẫn lộ ra phong tư yểu điệu. Mái tóc đen nhánh, gương mặt trái xoan, chân mày dài mắt phượng, sống mũi nhỏ cao, môi chưa tô đã đỏ, ánh mắt chứa đầy xuân thủy, chưa mở miệng đã khẽ cười.
Ngũ quan của Vương Phù Thường có vài phần giống Vương Chỉ Khê, nhưng toàn bộ lại kém nàng ta hai ba phần khí sắc.
Đôi bên hành lễ xong, Vương Phù Thường liền ngạc nhiên nói... "Đại tỷ hôm nay sao lại không mặc áo mới màu đỏ? Ta và nhị tỷ đều mặc giống nhau, chỉ có đại tỷ là khác, thật kỳ lạ."
"Người hầu đưa y phục gì ta mặc y phục đó, như vậy đúng là ta sai." Vương Dung Dữ cười nói: "Chờ ta về thay lại, tỷ muội vài người mặc giống nhau đứng cạnh nhau mới thêm phần vui vẻ, để tổ mẫu, cha và mẹ nhìn thấy cũng vui lòng."
"Ăn cơm thôi." Lão thái thái nói. Bà ngoắc đứa chắt trai duy nhất lại gần, cho ngồi cạnh bên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

