Thời gian từng phút từng giây trôi qua, bpầu không khí dưới tầng hầm càng lúc càng căng như dây đàn.
Ông Tiền cầm xấp báo cáo kiểm tra, mày nhíu chặt đến mức như kẹp chết được mấy con ruồi.
“Lạ thật, đúng là lạ quá.”
Ông đi đi lại lại trước mặt Cố Đình Sâm, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Nơi này còn sạch hơn cả phòng mổ! Không có dấu chân, không có dấu vân tay, cũng không có sợi tóc nào.”
“Ngay cả lớp bụi trên sàn cũng phân bố rất đều, hoàn toàn không có dấu vết của vật nặng bị kéo ra ngoài.”
Triệu Minh từ cửa thông gió chui xuống, người phủ đầy bụi.
“Đội Cố, tôi cũng đã kiểm tra đường ống thông gió rồi, tấm lưới lọc vẫn nguyên vẹn.”
“Ốc vít không có dấu hiệu từng bị tháo ra, lớp bụi bám trên đó cũng không hề bị xáo trộn. Đừng nói chuyển tiền, đến một con ruồi bay qua cũng sẽ để lại dấu vết.”
Cố Đình Sâm đứng trước dãy kệ, ánh mắt sắc như dao.
“Kết quả kiểm tra camera thế nào rồi?”
Người của tổ kỹ thuật lập tức báo cáo.
“Đội Cố, phía cục đã xem từng khung hình camera từ tối qua đến sáng nay.”
“Không có ai ra vào ngân hàng, camera ngoài đường cũng không ghi lại chiếc xe lớn nào dừng trước cửa.”
Ba mươi triệu tiền mặt, không phải con số trên màn hình, mà là từng xấp tiền thật.
Tổng trọng lượng ít nhất cũng hơn một trăm năm mươi ký, thể tích đủ nhét đầy mấy chiếc va li cỡ lớn.
Một khối đồ lớn như vậy, trong một căn phòng kín hoàn toàn không có lối ra, không có người ra vào, lại cứ thế biến mất không dấu vết?
Ông Tiền đẩy gọng kính, lại bắt đầu màn suy luận đầy bay bổng.
“Đội Cố, tôi vừa nghĩ đến một khả năng. Liệu hung thủ có dùng công nghệ bẻ gập không gian nào đó không?”
Vừa dứt lời, mấy cảnh sát trẻ đứng gần suýt bật cười.
Chính ông Tiền cũng thấy hơi quá, vội chữa.
“Tôi đùa thôi, cho bớt căng thẳng.”
“Theo tôi, khả năng lớn nhất vẫn là có người trong ngoài cấu kết. Bọn chúng có thể dùng vòi phun áp lực cao nghiền tiền thành bột giấy, rồi xả theo đường cống ra ngoài!”
Khóe miệng Triệu Minh giật giật.
“Ông Tiền, đường kính ống cống chỉ có năm phân, bên ngoài lại nối vào hệ thống thoát nước của thành phố, từ lâu đã bị chặn kín rồi.”
Mọi người lại rơi vào im lặng, sự bế tắc lan khắp đội điều tra.
Tống Thiên Hạ dựa vào cây cột ở góc phòng, cạn lời nhìn cả đám bận rộn vô ích.
Cô giơ cổ tay lên, nhìn chiếc đồng hồ điện tử mua ngoài chợ đêm với giá ba mươi tệ.
Một giờ chiều, giờ ăn trưa coi như xong.
Nếu còn kéo dài thế này, đến bữa tối cũng chưa chắc được ăn.
Tăng ca?
Với một người quyết tâm sống cuộc đời nhàn hạ như cô, tăng ca là chuyện không bao giờ có.
Ở đời trước, với thân phận bá chủ thế giới ngầm mang biệt danh "Thiên Diện", cô quá hiểu thủ đoạn của đám tội phạm.
Nào là vòi nước áp lực cao, nào là rắn máy siêu nhỏ...
Toàn là tưởng tượng của người ngoài nghề.
Một vụ trộm thật sự thường dùng cách đơn giản và thực tế nhất.
Ba mươi triệu tiền mặt vừa nặng vừa cồng kềnh, muốn mang đi mà không phá camera, không phá khóa.
Về mặt vật lý gần như không thể.
Nếu đã không thể mang ra ngoài, vậy đáp án chỉ còn một.
Ánh mắt Tống Thiên Hạ chậm rãi quét khắp kho tiền.
Từ bốn bức tường, lên trần nhà, đến cửa thông gió, cuối cùng dừng lại trên mặt đất.
Ánh mắt cô dừng ở góc phải của kho tiền.
Ở đó có ba chiếc xe đẩy chở tiền rất bình thường, loại xe đẩy bốn bánh bằng sắt thường thấy trong siêu thị.
Nhân viên ngân hàng vẫn dùng chúng để chở từng bó tiền mặt.
Tống Thiên Hạ nheo mắt nhìn ba chiếc xe.
Trong giới ngầm có một câu.
Vì thế, Tống Thiên Hạ khẽ hắng giọng, chậm chạp bước ra khỏi góc phòng.
“Ừm...”
Cô giơ một tay lên, giọng không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để mọi người nghe thấy.
“Em thấy, có lẽ mọi người đang tìm sai hướng rồi.”
Tất cả ánh mắt lại đổ dồn về phía cô.
Lâm Uyển như mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức nổi giận.
“Tống Thiên Hạ! Cô lại định làm gì nữa? Vừa nãy mèo mù vớ cá rán mở được cửa, cô thật sự tưởng mình là cao thủ à?”
“Các chuyên gia đang bàn về vụ án, đến lượt cô xen vào sao? Mau ra ngoài kéo dây phong tỏa đi!”
Tống Thiên Hạ coi như không nghe thấy tiếng sủa của Lâm Uyển.
Cô nhìn Cố Đình Sâm.
Đúng lúc ấy, Cố Đình Sâm cũng đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, không để lộ vui buồn.
“Nói đi.” Cố Đình Sâm cho phép cô lên tiếng.
Tống Thiên Hạ chỉ xuống mặt đất.
“Lúc nãy ông Tiền nói lớp bụi trên sàn phân bố rất đều, không có dấu vết vật nặng bị kéo đi. Câu đó chỉ đúng một nửa.”
“Con đường dẫn ra cửa đúng là không có.”
“Nhưng mà...”
Cô quay người, chỉ về góc phải của kho tiền.
“Trên đoạn đường từ dãy kệ đến góc đó có hai vệt bánh xe rất rõ.”
Ông Tiền hừ lạnh.
“Thì sao? Đó là xe đẩy chở tiền của ngân hàng. Ngày nào chẳng đẩy qua đẩy lại, có vết bánh xe thì có gì lạ?”
Tống Thiên Hạ lắc đầu, bước đến ngồi xổm cạnh vệt bánh xe.
“Không giống. Nếu là xe trống thì vết hằn của bánh sẽ rất nông.”
“Nhưng hai vệt này ép lớp bụi xuống rất chặt, chứng tỏ lúc xe đi qua, trên xe chở vật cực kỳ nặng.”
“Ít nhất hơn một trăm năm mươi ký.”
Cô đứng dậy, phủi bụi trên tay.
“Một vật nặng như vậy không thể mang ra khỏi căn phòng kín này.”
“Nếu không mang ra ngoài được...”
Tống Thiên Hạ giơ ngón tay, chỉ thẳng vào ba chiếc xe đẩy ở góc phòng.
“Vậy số tiền đó chắc chắn chưa từng rời khỏi ngân hàng.”
“Ngay lúc này... nó đang nằm trong mấy chiếc xe đẩy kia.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
