Cả tầng hầm im phăng phắc suốt ba giây.
Ngay sau đó là một tràng cười vang, người cười lớn nhất chính là Lâm Uyển.
Cô ta cười đến chảy cả nước mắt, chỉ vào mấy chiếc xe đẩy ở góc phòng.
“Tống Thiên Hạ, hôm nay ra khỏi ký túc xá cô quên mang theo não à?”
“Ba cái xe đẩy rách đó, tổ kỹ thuật kiểm tra ngay từ lúc mới vào rồi!”
“Chỉ là mấy cái thùng sắt hở miệng, nhìn một cái là thấy đáy, bên trong trống trơn, đến mẩu giấy cũng chẳng có!”
“Vậy mà cô dám bảo ba mươi triệu tiền mặt giấu trong đó?”
“Hay cô định nói tiền biết tàng hình, hoặc cái xe đẩy đó là cái hố không đáy?”
Mấy cảnh sát đứng bên cạnh cũng lắc đầu thở dài, ngay cả Triệu Minh cũng thấy cô thực tập này đang làm trò.
“Tiểu Tống à, xe đẩy đúng là trống không, mắt mọi người đâu có mù.”
Đối mặt với những lời chế giễu, Tống Thiên Hạ vẫn không cảm xúc.
Giải thích cho đám tay mơ này hiểu thế nào là tận dụng không gian thì khác gì gảy đàn cho trâu nghe.
Cô lười nhiều lời, đi thẳng về phía mấy chiếc xe đẩy.
“Này này! Cô định làm gì? Đừng động vào vật chứng!”
Lâm Uyển la oang oang phía sau, nhưng Cố Đình Sâm chưa lên tiếng, không ai dám thật sự xông tới cản.
Tống Thiên Hạ dừng trước chiếc xe đẩy ở giữa. Đó là một chiếc xe đẩy bằng sắt màu xám đậm, dài khoảng một mét rưỡi, rộng chừng nửa mét.
Phía trên là một thùng hở, nhìn một cái là thấy tận đáy, bên trong chẳng có gì.
Cô giơ tay phải lên, co ngón trỏ lại, rồi gõ mạnh vào tấm sắt bên hông xe.
“Cộp.”
Âm thanh trầm đục, gần như không có tiếng vang của kim loại.
Sau đó cô bước sang chiếc xe bên cạnh, gõ đúng vị trí ấy.
“Keng.”
Lần này tiếng vang trong trẻo hẳn.
“Nghe thấy chưa?” Tống Thiên Hạ quay đầu nhìn mọi người đang ngơ ngác.
“Tấm sắt một lớp bình thường khi gõ sẽ phát ra tiếng vang. Còn chiếc xe này phát ra tiếng đục, chứng tỏ bên hông là hai lớp sắt, ở giữa nhét đầy đồ.”
Cô ngồi xổm xuống, chỉ vào bốn bánh xe cao su dưới gầm.
“Mọi người nhìn lò xo giảm xóc của bốn bánh này đi. Rõ ràng là xe trống, nhưng lò xo đã bị nén gần sát hết cỡ, hầu như không còn khe hở.”
“Điều đó chứng tỏ gì?”
Cô đứng dậy, vỗ nhẹ lên thành xe.
“Chứng tỏ phần đáy và bốn mặt của chiếc xe đã bị cải tạo. Bên trong có một ngăn bí mật rất lớn.”
“Hơn một trăm năm mươi ký tiền mặt đều nằm dưới lớp sắt này.”
Cả kho tiền lặng như tờ, mọi người nhìn theo hướng cô chỉ.
Quả nhiên lò xo của chiếc xe ấy bị nén chặt bất thường.
Nghi ngờ trong mắt Cố Đình Sâm càng lúc càng sâu.
Anh nhìn bóng lưng Tống Thiên Hạ, cảm giác nguy hiểm quen thuộc lại dâng lên.
Một thực tập bình thường sao có thể biết những cách cải tạo đồ vật kiểu chợ đen thế này?
Hơn nữa, khả năng quan sát còn đáng sợ đến vậy.
“Triệu Minh, mang dụng cụ tới.”
Cố Đình Sâm lập tức ra lệnh rồi sải bước đến trước chiếc xe.
Triệu Minh chạy đi lấy một cây xà beng bằng thép và một chiếc kìm thủy lực cỡ lớn.
Cố Đình Sâm cầm xà beng, cắm mạnh vào một khe hở rất nhỏ dưới đáy xe.
Cánh tay anh nổi gân, dùng sức bẩy xuống.
“Két…”
Tiếng kim loại rách vang lên chói tai.
Lớp sắt dưới đáy chiếc xe vốn trông như liền một khối, vậy mà bị cạy bật lên một góc.
Khi khe hở mở ra, một màu hồng đỏ chói mắt lộ ra.
“Trời ơi!”
Ông Tiền kêu lên, chiếc kính lão suýt rơi xuống đất.
Đúng là tiền!
Từng bó tiền cũ mệnh giá một trăm được nhét kín mít trong ngăn bí mật dưới đáy xe!
Không chỉ dưới đáy.
Cố Đình Sâm tiếp tục dùng kìm thủy lực cắt tấm chắn bên hông, bên trong cũng nhét kín những xấp tiền đỏ au.
Đây đâu còn là xe đẩy, rõ ràng là một két sắt di động.
Cả tầng hầm lập tức náo loạn.
“Cao tay thật! Cải tạo xe đẩy để tạo điểm mù, bọn cướp đúng là quá ghê gớm!”
Ánh mắt mọi người nhìn Tống Thiên Hạ lập tức thay đổi.
Mặt Lâm Uyển đỏ như gan lợn, nấp sau đám đông, chẳng nói nổi lời nào.
Lúc nãy kiêu căng bao nhiêu thì giờ mất mặt bấy nhiêu.
“Đừng đứng ngây ra nữa. Tháo hết xe ra, kiểm đếm tiền.”
Cố Đình Sâm ném dụng cụ cho một cảnh sát bên cạnh, giọng vẫn lạnh lùng.
Mấy cảnh sát tiến lên, loảng xoảng tháo tung chiếc xe đẩy kỳ lạ ấy.
Đúng lúc ngăn bí mật dưới đáy bị mở hoàn toàn, số tiền bên trong đã được lấy ra hơn một nửa.
Bỗng nhiên, một tấm kim loại dưới đáy xe rung lên dữ dội.
Tấm kim loại bị ai đó đạp mạnh từ bên trong bật tung.
Ngay sau đó, một người mặc đồ bó màu đen, đầu đội mũ trùm kín mặt, lăn từ trong khoang hẹp ra ngoài.
Vừa ngã xuống đất, đã há miệng thở dốc, mặt nạ ướt đẫm mồ hôi.
Cả người rơi vào tình trạng thiếu ôxy nghiêm trọng, môi tím tái, mắt trợn ngược.
“Có cướp!”
Các cảnh sát phản ứng cực nhanh, lập tức rút súng, khống chế tên cướp xuống đất.
Tên cướp không còn sức chống cự. Hai tay bị bẻ quặt ra sau, cố ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ hoang mang và tuyệt vọng.
Theo kế hoạch, hắn sẽ trốn trong ngăn bí mật của chiếc xe. Đợi cảnh sát khám nghiệm xong rồi rút đi, tối đến khi ngân hàng đóng cửa rồi mới chui ra, mang tiền đi.
Kế hoạch ấy vốn hoàn hảo không chút sơ hở.
Ai ngờ mới giữa trưa, còn chưa hết giờ ăn, hắn đã bị đào cả người lẫn tiền ra ngoài.
Đám cảnh sát này bật chế độ gian lận rồi sao?
Ánh mắt tên cướp quét khắp hiện trường, cuối cùng dừng trên người Tống Thiên Hạ.
Nằm trong ngăn bí mật, hắn nghe rất rõ.
Chính nữ cảnh sát này đã chỉ ra vấn đề của chiếc xe.
“Cô... khụ... khụ…”
Vừa ho vừa nhìn chằm chằm vào Tống Thiên Hạ, giọng hắn đầy kinh hãi.
“Rốt cuộc... cô nhìn ra bằng cách nào?”
Tống Thiên Hạ cúi xuống nhìn hắn.
Chiêu “ẩn thân trong hòm ảo thuật” này đúng là từng thịnh hành ở chợ đen Tây Lý Nhĩ khoảng mười năm trước.
Nhưng trong mắt Thiên Diện, đó chỉ là trò cũ rích lỗi thời từ lâu.
“Chiêu này cũ quá…” Cô suýt nữa buột miệng nói nốt câu cực ngầu ấy.
Nhưng vừa tới miệng, cô bỗng giật mình.
Không được!
Hình tượng! Giờ cô là thực tập vô dụng cơ mà!
Thế là cô vội nuốt nửa câu sau xuống.
Gương mặt đổi sang vẻ hoảng hốt như chú thỏ con, nhảy lùi một bước.
“Ôi trời ơi! Hết hồn! Sao trong đó còn có cả người vậy!”
Tống Thiên Hạ vừa ôm ngực vừa nói với vẻ đầy khoa trương.
“Em chỉ đoán mò thôi mà. Trên tivi mấy màn ảo thuật chẳng phải toàn giấu người kiểu này sao?”
Nghe xong câu ấy, tên cướp tức đến trợn trắng mắt, ngất lịm tại chỗ.
Vụ án đã được phá. Tiền không mất một đồng, tên cướp cũng bị bắt ngay tại hiện trường.
Đội điều tra bùng nổ trong tiếng reo hò.
Nhân lúc mọi người còn bận còng tay nghi phạm và thu thập chứng cứ, Tống Thiên Hạ lặng lẽ chuồn khỏi kho tiền.
Cuối cùng cũng được đi ăn rồi!
Cố Đình Sâm đứng giữa đám đông, không tham gia ăn mừng.
Ánh mắt anh xuyên qua những người cảnh sát đang bận rộn, dõi theo bóng lưng đang lén lút chuồn đi như một con thỏ.
Đoán mò?
Phim hoạt hình?
Trò ảo thuật?
Khóe môi Cố Đình Sâm khẽ nhếch lên.
Anh lấy điện thoại ra, gọi đến phòng nhân sự.
“Gửi toàn bộ hồ sơ của thực tập sinh Tống Thiên Hạ cho tôi.”
“Bao gồm cả mọi thông tin trước khi cô ấy vào ngành.”
“Gửi hết vào email của tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



