Cánh cửa hợp kim titan nặng hai tấn mở toang, hơi lạnh từ bên trong không ngừng tràn ra ngoài.
Chiếc máy tính bảng trên tay ông Tiền rơi xuống đất, màn hình vỡ nát như mạng nhện.
Ông không nhìn lấy một cái, cả người đứng sững như hóa đá.
Nhưng chưa bao giờ thấy ai chỉ gõ mấy cái bằng ngón tay mà khiến hệ thống chống trộm cao cấp ngoan ngoãn mở cửa.
Triệu Minh há hốc miệng, mãi vẫn không khép lại được.
Anh dụi mạnh mắt, quay sang người cảnh sát đứng cạnh.
“Hôm qua tôi ngủ không đủ nên hoa mắt đúng không? Vừa rồi... cửa tự mở à?”
Người cảnh sát nuốt nước bọt, khó nhọc lắc đầu.
Sắc mặt Lâm Uyển lúc này còn đặc sắc hơn. Bao nhiêu lời mỉa mai chuẩn bị sẵn đều mắc nghẹn trong cổ họng.
Mặt lúc xanh lúc trắng, đổi màu liên tục.
“Trùng hợp! Chuyện này chắc chắn chỉ là trùng hợp!”
Giọng Lâm Uyển chói tai vang lên giữa tầng hầm.
Cô ta chỉ vào cánh cửa, không cam lòng gào lớn.
“Chắc hệ thống hỏng từ trước rồi, hoặc đúng lúc đến giờ tự mở! Một thực tập chẳng biết gì thì sao có thể gõ vài cái đã mở được kho tiền!”
Tống Thiên Hạ âm thầm trợn mắt.
Đầu óc của bà chị này cũng thật lạ.
Kho tiền mà còn có chức năng đến giờ tự mở cửa nữa sao? Tưởng đây là siêu thị mở cửa buổi sáng để mọi người lao vào tranh mua đồ chắc?
Nhưng cô rất vui vẻ thuận theo: “Đúng đúng đúng, chị Lâm nói đúng!”
Tống Thiên Hạ gật đầu như gà mổ thóc, tiện thể lùi ra sau hai bước.
“Chắc hệ thống cũ quá nên bị kẹt, đúng lúc em gõ thì nó tự bật ra thôi. Lúc nãy em còn sợ lỡ gõ hỏng cửa thì phải đền tiền nữa cơ.”
Cô cố tình co vai, diễn trọn vai một cô thực tập nhút nhát, sợ mọi thứ.
Đáng tiếc, có người lại không tin.
Cố Đình Sâm phớt lờ những lời cãi bừa của Lâm Uyển.
Đôi chân dài của anh bước nhanh, chỉ vài bước đã đứng trước mặt Tống Thiên Hạ.
Anh quá cao, cái bóng lập tức phủ kín người cô.
Hai người chỉ cách nhau chưa đầy nửa mét.
Tống Thiên Hạ còn ngửi thấy mùi thuốc súng rất nhạt trên người anh, hòa cùng hương bạc hà lạnh mát.
Người đàn ông này mang cảm giác áp bức quá mạnh.
Mạnh đến mức ngay cả Thiên Diện, người từng quen sống giữa lằn ranh sinh tử, cũng vô thức cảnh giác.
Cố Đình Sâm cúi nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm chẳng để lộ chút cảm xúc nào, nhưng sắc bén vô cùng, như một chiếc ra đa muốn quét sạch mọi bí mật của cô.
“Nói tiếp.” Anh đột nhiên lên tiếng.
Tống Thiên Hạ ngẩng đầu, giả vờ ngơ ngác chớp mắt.
“Hả? Đội Cố... nói tiếp chuyện gì ạ?”
Giọng Cố Đình Sâm vẫn đều đều.
“Tiếp tục kể về bộ phim hoạt hình cô đã xem.”
Khóe môi Tống Thiên Hạ khẽ giật.
Ông Diêm Vương sống này sao cứ bám mãi vào Conan thế!
Cô chỉ đành cắn răng bịa tiếp.
“Thì... bản điện ảnh ấy ạ, tên là The Lost Ship in the Sky. Siêu trộm Kid đi lấy đá quý, cửa kho cũng gần giống thế này.”
“Anh ấy gõ bốn cái ở góc trên bên phải, nhịp dài ngắn dài dài... rồi cửa mở.”
Vừa nói, cô vừa âm thầm mắng chính mình.
Chỉ vì muốn xuống nhà ăn ăn sườn xào chua ngọt mà thể hiện hơi quá.
Giờ thì hay rồi, không những không thoát thân mà còn bị đội trưởng đội điều tra để mắt tới.
Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm vào mắt cô suốt mười giây.
“Phần phim điện ảnh thứ tám tên là Magician of the Silver Sky (Nhà ảo thuật với đôi cánh bạc). Phần thứ mười bốn là The Lost Ship in the Sky (Con tàu biến mất giữa bầu trời).”
“Siêu trộm Kid chưa từng mở cửa kho bằng cách gõ trong hai phần đó.”
Anh bình tĩnh nói ra từng câu, mấy cảnh sát xung quanh đều hít vào một hơi.
Đội Cố ngày nào cũng chỉ biết làm việc, vậy mà lại nhớ rõ từng phần của Thám tử lừng danh Conan?
Ngay cả Tống Thiên Hạ cũng ngơ người.
Anh trai... anh nghiêm túc đấy à?
Đường đường là đội trưởng đội điều tra của cục cảnh sát mà sau lưng lại là fan cứng phim hoạt hình?
“Ờ...” Tống Thiên Hạ cười gượng hai tiếng, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.
“Có lẽ em nhớ nhầm... hoặc cũng có khi là Thám tử lừng danh Corgi gì đó... Dù sao cũng học từ phim hoạt hình thôi.”
Cô quyết định mặc kệ. Chỉ cần cô không nhận thì anh làm gì được cô?
Chẳng lẽ chỉ vì xem phim hoạt hình mà bắt cô hả?
Lâm Uyển thấy có cơ hội lại chen vào.
“Đội Cố, anh thấy chưa! Cô ta toàn nói bậy! Loại người thực tập vô tổ chức, vô kỷ luật thế này phải đuổi khỏi hiện trường ngay lập tức!”
“Im đi.”
Cố Đình Sâm không thèm quay đầu, lạnh lùng buông hai chữ.
Lâm Uyển bị quát đến cứng người, tủi thân ngậm miệng, nhưng ánh mắt nhìn Tống Thiên Hạ càng thêm độc địa.
Cố Đình Sâm lại nhìn Tống Thiên Hạ chăm chú. Ánh mắt dò xét ấy như muốn lột sạch mọi lớp ngụy trang trên người cô.
Đúng lúc Tống Thiên Hạ tưởng anh sắp nổi giận thì anh lại dời mắt.
“Tất cả vào trong kho tiền thu thập chứng cứ.”
Nói xong, anh sải bước đi vào cánh cửa đang mở.
Tống Thiên Hạ thầm thở phào, cuối cùng cũng tạm qua cửa.
Cô lén nhìn đồng hồ trên tường.
Mười hai giờ linh năm.
Xong đời.
Món sườn xào chua ngọt ở nhà ăn chắc đến mẩu xương cũng chẳng còn.
Bầu trời của người chỉ mong được ăn đúng giờ sụp đổ rồi.
Cô ủ rũ đi cuối hàng, chậm chạp bước vào bên trong kho tiền.
Không gian bên trong còn rộng hơn nhìn từ ngoài, rộng cỡ hai sân bóng rổ.
Bốn phía đều là những bức tường bằng hợp kim siêu bền, sáng bóng như gương.
Chính giữa đặt mấy dãy kệ kim loại khổng lồ.
Đáng lẽ trên đó phải chất đầy những xấp tiền cũ chờ tiêu hủy.
Nhưng bên trong tất cả đều trống trơn, đến bóng dáng một tờ tiền cũng không còn.
Ba mươi triệu tiền mặt cứ thế biến mất không dấu vết.
Người của tổ kỹ thuật và tổ khám nghiệm lập tức tản ra, cầm đủ loại thiết bị bắt đầu kiểm tra từng ngóc ngách.
Đèn cực tím quét khắp các bức tường. Máy hút bụi chuyên dụng thu gom từng hạt bụi li ti trên sàn.
Triệu Minh dẫn theo mấy cảnh sát đi kiểm tra lưới lọc của đường ống thông gió.
Ai nấy đều bận đến mức chân không chạm đất, chỉ có mỗi Tống Thiên Hạ đứng trong góc, thừa thãi như một món đồ trang trí.
Cô dựa lưng vào tường, chán nản nghe bụng mình réo ùng ục vì đói.
Nếu hôm nay không được tan làm đúng giờ, cô nhất định sẽ lôi tên trộm lấy ba mươi triệu kia ra đánh cho một trận!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
