Nhận được lệnh, đội đặc nhiệm bao vây bên ngoài du thuyền lập tức hành động.
Đội đột kích đã chờ sẵn nhanh chóng trượt dây từ trên nóc tàu xuống.
Mấy tiếng nổ vang trời liên tiếp vang lên.
Búa phá kính đập nát bức tường kính của sảnh tiệc tầng hai.
Lựu đạn gây choáng và lựu đạn chấn động nối nhau phát nổ, ánh sáng trắng chói lòa bùng lên khắp đại sảnh.
"Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!"
Tống Thiên Hạ thong thả đi cuối cùng, vừa đi vừa thò đầu ngó nghiêng vào trong.
Cuộc đột kích diễn ra rất suôn sẻ, suôn sẻ đến mức có phần khó tin.
Hai tên canh cửa bị lựu đạn gây choáng làm cho đầu óc quay cuồng, còn chưa kịp giơ súng đã bị đặc nhiệm ghì chặt xuống đất.
Tên cầm điều khiển từ xa, biệt danh Lão Quỷ còn hèn hơn.
Hắn bịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, ném chiếc điều khiển đi thật xa rồi giơ cao hai tay.
"Đừng bắn! Tôi đầu hàng! Tôi chưa làm gì cả!"
Nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt, cả người run cầm cập.
Hơn hai mươi con tin trong sảnh vẫn chưa hoàn hồn, đồng loạt òa khóc vì thoát chết.
Cố Đình Sâm bước nhanh tới, đá văng chiếc điều khiển sang một bên.
Anh lạnh lùng nhìn Lão Quỷ đang quỳ dưới đất, ánh mắt sắc như chim ưng.
"Bom là do mày lắp?"
Lão Quỷ điên cuồng lắc đầu.
"Không phải tôi! Tôi chỉ nhận một trăm nghìn tệ, có người bảo tôi cầm thứ này đứng đây cho đủ người thôi!"
Triệu Minh bước lên, bẻ quặt hai tay hắn ra sau rồi còng lại.
"Đứng cho đủ người? Mày tưởng đang đóng phim à?"
Vừa mắng, Triệu Minh vừa kéo hắn đứng dậy: "Đưa về đồn, thẩm vấn ngay trong đêm!"
Mọi chuyện dường như đã kết thúc.
Lúc này Lâm Uyển cũng nghênh ngang đi theo nhóm hậu cần vào trong.
Nhìn thấy bọn bắt cóc đã bị khống chế, cô ta đổi sang vẻ mặt vênh váo.
"Đúng là một lũ ô hợp, làm chúng ta sợ mất cả buổi."
Sau đó cố ý liếc sang Tống Thiên Hạ.
"Tôi đã nói rồi, vụ này chẳng có gì ghê gớm cả. Có người cứ muốn xuống đó thể hiện, còn giành công của chuyên gia gỡ bom, thích làm nổi bật."
Tống Thiên Hạ trợn mắt, lười chẳng thèm nói.
Ánh mắt cô liên tục đảo qua đám người trong sảnh.
Không đúng.
Rất không đúng.
Cô từng tiếp xúc với đủ loại tội phạm liều mạng.
Kẻ dám đặt bom trên du thuyền, bắt cóc con tin tuyệt đối không thể là loại côn đồ đầu đường, chỉ vì một trăm nghìn tệ mà sợ đến phát khóc.
Mấy tên bắt cóc này quá nghiệp dư. Từ cách đứng, tư thế cầm súng cho đến tâm lý đều kém đến thảm hại.
Cả chuyện này giống hệt một vở kịch được chuẩn bị kỹ càng.
Cố ý làm ầm ĩ để kéo toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố Giang tới con tàu này.
Mục đích thật sự của chúng chắc chắn không phải bắt cóc mấy con tin này.
Vậy rốt cuộc là vì điều gì?
Ánh mắt Tống Thiên Hạ dừng trên nhóm con tin đang được trấn an. Phần lớn đều là hành khách và nhân viên trên tàu.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một người ở góc khuất, đó là một thanh niên mặc đồng phục phục vụ.
Anh ta cúi đầu, vai hơi run, trông chẳng khác gì những con tin đang hoảng sợ.
Nhưng đôi mắt Tống Thiên Hạ như gắn sẵn rađa.
Cô phát hiện một chi tiết cực kỳ khác biệt. Quanh mép đế giày của người phục vụ đó dính một vòng bùn đỏ sẫm.
Tống Thiên Hạ nheo mắt.
Bến tàu số 3 được đổ bê tông toàn bộ, bên trong du thuyền cũng trải thảm cao cấp và lát sàn gỗ.
Cả khu vực không có lấy một bồn cây, tuyệt đối không thể xuất hiện loại đất đỏ này.
Loại đất ấy chỉ có ở khu công nghiệp bỏ hoang ngoài ngoại ô thành phố Giang.
Một nhân viên phục vụ trên tàu, vì sao dưới đế giày lại có bùn ở tận ngoại ô?
Trừ khi hôm nay anh ta vừa từ đó tới, rồi lên tàu ngay.
Hơn nữa, tuy người này đang run, nhưng hai tay vẫn ôm chặt bụng, bên dưới lớp áo còn lộ rõ một vật hình vuông.
Trong đầu Tống Thiên Hạ nhanh chóng xâu chuỗi mọi thứ.
Vụ bắt cóc trên du thuyền chỉ là màn che mắt. Mục đích thật sự là yểm trợ cho kẻ giả làm nhân viên phục vụ này!
Mọi sự chú ý của cảnh sát đều dồn vào sảnh tiệc và quả bom dưới khoang.
Trong khi đó, khoang sau và lối vận chuyển hàng lại gần như không có người canh.
Chỉ cần con tin được sơ tán, tên này sẽ dễ dàng trà trộn vào đám đông rồi rời đi.
Nghĩ đến đây, Tống Thiên Hạ bước tới bên cạnh Cố Đình Sâm.
Cô khẽ kéo góc áo anh.
Cố Đình Sâm quay đầu nhìn cô.
"Đội trưởng Cố."
Tống Thiên Hạ hạ thấp giọng, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
"Vụ này vẫn chưa kết thúc."
Ánh mắt Cố Đình Sâm lập tức trở nên sắc bén.
"Tại sao?"
Tống Thiên Hạ khẽ hất cằm về phía thanh niên phục vụ kia.
"Thấy người mặc áo ghi lê kia không?"
"Dưới đế giày anh ta có bùn đỏ, bến tàu không thể có loại đất đó. Trong ngực còn giấu một món đồ hình vuông, nhìn giống ổ cứng."
Cô nói rất nhanh.
"Bọn bắt cóc chỉ là diễn viên được thuê, quả bom cũng chỉ để kéo dài thời gian."
"Đây là kế nghi binh (đánh lạc hướng). Tên kia định lợi dụng lúc hỗn loạn để mang dữ liệu quan trọng ra ngoài."
Cố Đình Sâm vốn cực kỳ nhạy bén. Chỉ vài câu ngắn ngủi, mọi đầu mối trong đầu anh lập tức ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Không chần chừ lấy một giây, anh ấn tai nghe.
"Triệu Minh! Giữ ngay người kia lại!"
Đúng lúc Cố Đình Sâm vừa ra lệnh.
Thanh niên phục vụ vẫn luôn cúi đầu bỗng bật chạy như con thỏ.
Hắn đẩy mạnh một cảnh sát đứng trước mặt rồi cắm đầu chạy về lối dành cho nhân viên phía sau sảnh tiệc.
"Đứng lại!" Triệu Minh quát lớn rồi lao theo.
Cả sảnh tiệc một lần nữa rơi vào hỗn loạn.
Con tin la hét chạy tán loạn.
Tên phục vụ rất thông thạo địa hình trên tàu, chỉ vài lần rẽ đã biến mất trong mê cung hành lang phía sau.
Cố Đình Sâm lao vút ra như một con báo săn, tốc độ nhanh đến kinh người.
Tống Thiên Hạ thì vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cô tiện tay cầm một miếng bánh ngọt trên bàn nhét vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm.
"Chạy làm gì chứ. Chạy trước mặt đội trưởng Cố chẳng khác nào tự tìm đường chết."
Chưa đầy ba phút sau.
Bộ đàm vang lên tiếng thở hổn hển của Triệu Minh.
"Đội trưởng, bắt được rồi! Ở dưới đường ống thông gió khoang sau!"
Tống Thiên Hạ thong thả đi tới xem náo nhiệt.
Tên phục vụ bị Cố Đình Sâm ép chặt lên tường, hai tay bẻ ngược ra sau.
Triệu Minh lôi từ trong áo hắn ra một túi chống nước màu đen.
Mở ra, bên trong là ba ổ cứng mã hóa dung lượng lớn.
"Đội trưởng Cố, đủ cả rồi."
Triệu Minh cầm mấy chiếc ổ cứng, vẻ mặt đầy phấn khích.
Cố Đình Sâm nhìn tên phục vụ đã bị khống chế, ánh mắt lạnh như băng.
"Dùng vụ bắt cóc trên du thuyền để che giấu việc chuyển dữ liệu. Đúng là một ván cờ lớn."
Anh quay đầu nhìn Tống Thiên Hạ đang đứng hóng chuyện.
Cô dựa vào khung cửa, trên tay còn cầm chiếc đĩa nhỏ, ăn ngon lành như đang xem phim.
Nếu không nhờ cô phát hiện lớp bùn đỏ dưới đế giày, ba chiếc ổ cứng này chắc chắn đã theo đoàn con tin rời khỏi đây an toàn.
Cảnh sát thực tập tên Tống Thiên Hạ này...
Không chỉ biết tháo bom chợ đen, còn nhìn thấu toàn bộ kế hoạch của đối phương chỉ trong chớp mắt.
Khả năng quan sát của cô sắc bén chẳng khác nào một chiếc máy quét tinh vi.
Cố Đình Sâm thu ánh mắt lại, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười nhạt gần như không nhìn thấy.
"Đưa cả người lẫn ổ cứng về đồn."
"Tôi muốn xem thử trong mấy chiếc ổ cứng này rốt cuộc giấu thứ gì không thể để người khác biết."
Tống Thiên Hạ nuốt nốt miếng bánh cuối cùng rồi phủi tay.
Xem ra đêm nay lại là một đêm tăng ca trắng đêm nữa rồi.
Số phận của một người chỉ muốn sống yên ổn đúng là còn đắng hơn cả khổ qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

