Gió ở bến du thuyền số 3 thành phố Giang thổi khá mạnh.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên không ngớt.
Tên nghi phạm giả làm nhân viên phục vụ bị còng hai tay ra sau lưng, đang bị áp giải lên xe cảnh sát.
Hắn cúi gằm đầu, loạng choạng bước đi, không nói một lời.
Triệu Minh xách chiếc túi chống nước màu đen đựng ba ổ cứng, đi phía trước.
Sắp đi đến cửa xe, tên nghi phạm vốn ngoan ngoãn như chó con bỗng vùng vẫy.
Hắn vặn người theo một tư thế hết sức kỳ quái, bất ngờ ngả mạnh sang bên.
Vai đập thẳng vào lưng Triệu Minh.
Bị đánh úp, Triệu Minh không kịp phản ứng, chiếc túi trên tay văng ra ngoài.
Tên nghi phạm không hề để ý hai tay mình vẫn đang bị còng, lao như phát điên về phía chiếc túi.
Rõ ràng hắn định dùng chính đầu mình đập nát mấy ổ cứng xuống nền bê tông.
"Chết tiệt! Chặn người lại!"
Triệu Minh quát lớn, nhưng đã quá muộn.
Cái đầu tên nghi phạm chỉ còn cách chiếc túi chưa đầy mười phân, bỗng có một chân dài mang đôi giày tác chiến màu đen quét ngang.
Cố Đình Sâm tung một cú đá mạnh vào vai hắn, lực đá rất nặng.
Tên nghi phạm rên rỉ, cả người lăn đi mấy mét như chiếc bao tải rách.
Tách!
Cố Đình Sâm rút súng, họng súng chĩa thẳng vào sau đầu hắn.
Sắc mặt anh lạnh như phủ một tầng băng.
"Muốn hủy chứng cứ hả?"
Tên nghi phạm nằm sấp dưới đất, khóe miệng rỉ máu.
Cô nhìn toàn bộ cảnh tượng, không khỏi tặc lưỡi.
Đây tuyệt đối không phải loại cướp chỉ vì tiền.
Kiểu liều chết như thế này chỉ xuất hiện ở những thành viên của các tổ chức ngầm đã bị tẩy não đến tận xương.
Xem ra, thứ chứa trong ba ổ cứng này còn nguy hiểm hơn cô tưởng.
"Đưa về, tách riêng ra để tra hỏi."
Cố Đình Sâm cất súng rồi cúi xuống nhặt chiếc túi chống nước.
Xe cảnh sát hú còi lao về cục cảnh sát thành phố.
Hai giờ sáng, cả Cục cảnh sát Thành phố Giang vẫn sáng đèn.
Trong phòng làm việc của đội điều tra, mùi cà phê đặc quánh lan khắp nơi. Ai nấy đều mang hai quầng thâm dưới mắt vì thức trắng.
Tống Thiên Hạ nằm dài trên chiếc ghế sô pha ở góc phòng của tổ chuyên án, đầu cô gật lên gật xuống như gà mổ thóc.
Buồn ngủ quá.
Điều đáng sợ nhất với một nhân viên chỉ muốn sống yên ổn, chính là những đêm tăng ca bất ngờ như thế này.
Lúc này cô chỉ muốn về căn phòng nhỏ của mình, nằm vật xuống chiếc giường đơn chưa đầy mét hai.
"Tiểu Tống, đừng ngủ nữa, qua giúp một tay."
Triệu Minh đi tới, đặt xấp biên bản dày cộp xuống bàn.
Tống Thiên Hạ lơ mơ mở mắt.
"Đội phó, tôi chịu hết nổi rồi. Tôi thấy hồn mình sắp bay ra ngoài luôn rồi."
Triệu Minh thở dài.
"Ai cũng vậy thôi. Mấy tên bắt cóc được thuê kia khai rồi, chỉ nhận tiền làm việc."
"Còn tên giả làm nhân viên phục vụ? Chính là kẻ định đập vỡ ổ cứng ấy." Tống Thiên Hạ cố gắng tỉnh táo hỏi.
"Không chịu nói lấy một chữ." Triệu Minh lắc đầu: "Hỏi suốt hai tiếng mà đến một dấu chấm cũng không moi được."
Tống Thiên Hạ bĩu môi.
Đúng là lính cảm tử.
Đúng lúc ấy, phía phòng kỹ thuật bỗng vang lên tiếng reo hò.
"Phá được rồi! Phá được lớp mã hóa ngoài cùng rồi!"
Tiểu Vương kích động đến lạc cả giọng, ló đầu khỏi màn hình máy tính với mái tóc rối bù.
Cố Đình Sâm bước nhanh tới.
"Thấy gì rồi?"
Ngón tay Tiểu Vương liên tục gõ bàn phím.
"Đội trưởng Cố, cách mã hóa trong ổ cứng này quá cao cấp. Em mới chỉ vượt qua lớp tường lửa ngoài cùng, vẫn chưa vào được dữ liệu chính."
"Nhưng ở vùng khởi động bị ẩn này, em phát hiện một icon rất lạ."
Tiểu Vương nhấn phím Enter.
Màn hình lớn nhấp nháy, một bức ảnh đen trắng hiện lên trước mắt mọi người.
Đó là một dấu hiệu vô cùng kỳ dị.
Hình vẽ là một con chim, nhưng nó không có mắt.
Vị trí hai hốc mắt chỉ là hai đường khâu thật sâu, như thể bị ai đó may kín lại. Toàn bộ biểu tượng toát lên cảm giác chết chóc, u ám và rợn người.
Cả phòng làm việc im lặng trong chốc lát.
Triệu Minh vuốt cằm: "Đây là cái gì? Logo của hacker à?"
Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm con chim nhắm mắt trên màn hình, ánh mắt sâu thẳm.
Bằng trực giác, anh biết biểu tượng này không hề đơn giản.
Tống Thiên Hạ vốn còn đang ngáp ngủ, nhưng ngay khi liếc thấy biểu tượng ấy, cái ngáp bị nghẹn lại.
Đồng tử cô co rút lại, tim bỗng hẫng mất một nhịp.
Dạ Kiêu! Đó chính là dấu hiệu của Dạ Kiêu!
Với thân phận Thiên Diện trong thế giới ngầm, cô quá quen thuộc với biểu tượng này.
Đó là tổ chức điên rồ luôn miệng rêu rao sẽ xây dựng một trật tự tuyệt đối trong bóng tối.
Lũ người chẳng khác gì đám chuột cống này, vậy mà đã thò tay đến thành phố Giang rồi sao?
Lại còn bày ra cả vụ bắt cóc du thuyền lớn như thế này.
Ngón tay Tống Thiên Hạ khẽ siết lại.
Sự hung bạo thuộc về Thiên Diện đã lâu không xuất hiện, bỗng cuộn trào trong lồng ngực.
Nhưng chỉ trong một giây, cô ép tất cả cảm xúc xuống.
Bây giờ cô là Tống Thiên Hạ. Một nữ cảnh sát thực tập nhút nhát, chỉ muốn làm việc cho xong rồi về.
Tuyệt đối không được để lộ sơ hở trước mặt bất kỳ ai.
Tống Thiên Hạ lập tức thay bằng vẻ mặt ngơ ngác, còn cố ý dụi mắt mấy cái.
Chỉ là cô không biết, sự thay đổi cực nhỏ vừa rồi đã bị một đôi mắt sắc như dao bắt trọn vẹn.
Không biết từ lúc nào, Cố Đình Sâm đã quay đầu nhìn cô. Ánh mắt người đàn ông ấy như xuyên thấu mọi thứ.
"Biết à?" Anh bất ngờ lên tiếng.
Giọng bình tĩnh nhưng mang theo sức ép nặng nề.
Lần này anh trực tiếp gọi tên cô, mọi người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn Tống Thiên Hạ.
Trong lòng cô thầm mắng.
Tên này đúng là ra đa hình người, mắt anh làm bằng kính hiển vi chắc?
"Sao? Đội trưởng hỏi tôi sao?" Tống Thiên Hạ bày ra vẻ mặt ngây ngô.
Cô tiến lên hai bước, nhìn màn hình một lúc rồi gật đầu đầy chắc chắn.
"Biết chứ!"
Trong mắt Cố Đình Sâm lóe lên một tia sáng.
"Nói."
Tống Thiên Hạ cười toe toét như một kẻ ngốc.
"Cái này không phải là logo của một hãng quần áo đang bán rất chạy trên mạng sao?"
Cô bắt đầu bịa chuyện rất nghiêm túc.
"Tuần trước tôi còn thấy ngoài chợ đêm nữa. Áo in hình này bán mười tệ ba cái, chất lượng tệ lắm, giặt một lần là bay màu."
"Đội trưởng Cố, thời trang của bọn bắt cóc cũng cập nhật xu hướng ghê."
Cả phòng chết lặng.
Triệu Minh ôm trán, ngượng đến mức chẳng dám nhìn cô.
Tiểu Vương thì trợn trắng mắt.
"Tiểu Tống, đây là icon được viết thẳng vào đoạn mã khởi động, hãng quần áo gì chứ."
Cố Đình Sâm không nói gì, nhìn chằm chằm vào mắt Tống Thiên Hạ suốt mười giây.
Đôi mắt cô trong veo, ngây ngô đến mức đáng nghi, không hề để lộ bất cứ dấu vết giả vờ nào.
Nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Từ chuyện dùng tay không phá cửa tầng hầm, đến việc phát hiện đất đỏ trên du thuyền.
Rồi khoảnh khắc cô cứng người khi nhìn thấy biểu tượng vừa rồi.
Trên người cô gái này cất giấu quá nhiều bí mật.
"Chụp riêng biểu tượng này, gửi sang phòng tình báo và đầu mối liên lạc với cảnh sát quốc tế."
Cố Đình Sâm thu lại ánh mắt rồi quay sang ra lệnh cho Tiểu Vương.
"Đối chiếu khẩn cấp với toàn bộ dấu hiệu hoạt động của các tổ chức tội phạm ở nước ngoài."
Anh không hỏi thêm Tống Thiên Hạ nữa, thời gian còn dài.
Chỉ cần cô vẫn còn ở trong tổ chuyên án, sớm muộn gì cũng sẽ để lộ sơ hở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)